(VNN) - "Bây giờ thực sự nói về giới này giới kia là chuyện dài. Lên sân khấu tôi sống cho khán giả còn bước ra ngoài tôi sống cho tôi. Bởi nếu không sống cho mình thì thà chết đi còn hơn" - Nghệ sĩ hài Hoài Linh.
| 23/08/2007 |
| Dùng sự yêu thương của khán giả để... kinh doanh - Hình như đã 6 năm anh mới quay về Hà Nội diễn ’’live’’ cho khán giả xem trong Liên hoan Nửa thế kỷ sân khấu Việt Nam. Cảm giác của anh thế nào? - Một cảm giác thật mới, bởi khán giả thương mến tôi nhiều hơn. Thú thật, cuối năm ngoái tôi có ra Hà Nội nhưng với tư cách là một người chạy sô (diễn hài cùng với nghệ sĩ Xuân Hinh cho một hãng băng đĩa phát hành dịp Tết), còn bây giờ ra để tham dự Liên hoan Nửa thế kỷ sân khấu Việt Nam. Hai tâm trạng khác nhau bởi một cái đi là vì cuộc sống, còn một cái đi để học hỏi từ những đồng nghiệp đi trước. ’’Một lần khiêm tốn là bốn lần kiêu căng", chắc anh đã nghe câu nói này? - Tôi không nghĩ như vậy. Thực sự tôi vẫn biết mình là một người chưa trải qua trường lớp đào tạo chính thức nào, nên phải xem các anh chị trong nghề để học các kỹ thuật diễn xuất của họ. Khán giả đôi khi nhìn không kỹ, còn anh em trong nghề thì luôn nhìn bằng con mắt nghệ thuật với nhau nên khắt khe hơn. Đôi khi, có những cách thể hiện nhân vật của anh Thành Lộc mà tôi học cả đời cũng không diễn được. Chỉ có về Việt Nam anh mới ’’học nghề’’ được sao? Mấy năm gần đây thấy anh đi đi về về liên tục giữa Việt Nam - Mỹ, để làm gì thế? - Tôi về Việt Nam mấy năm gần đây nhiều hơn, trước hết là vì tình cảm nơi anh em đồng nghiệp. Nói như thế không có nghĩa là ở bên hải ngoại họ không có tình cảm, nhưng phải thú thật anh em không có thời gian gần gũi nhau như ở Việt Nam. Thứ hai nữa là vì tôi và ba cậu em kết nghĩa (tốt nghiệp trường sân khấu ra) có làm chung một công ty riêng. Từ xưa không có máu kinh doanh nhưng khi khán giả yêu thương mình rồi thì dùng sự yêu thương đó để lấy uy tín mà lo lắng cho mấy đứa em. Hoài Linh ’’chảnh’’ lắm, một số bầu sô ở Hà Nội từng than vậy! - Đã có nhiều bầu sô mời tổ chức liveshow ở Hà Nội nhưng thực sự tôi không dám nhận lời. Bởi tôi luôn quan niệm kịch hay hài ở Hà Nội độ sâu rất lớn, còn trong Nam theo tính cách người Nam Bộ, có bao nhiêu nói bấy nhiêu. Nhưng sau buổi biểu diễn live hôm nay tôi lại có cái nhìn khác. Tôi sẽ cố gắng thu xếp để trong tương lai gần thực hiện một liveshow tại Hà Nội. Đã khi nào anh phải ’’dở khóc dở cười’’ về tình cảm của khán giả? - Tình cảm của khán giả mỗi nơi mỗi khác. Gặp khán giả Hà Nội thì họ biểu hiện bằng những cái bắt tay, nụ cười trìu mến. Còn khán giả miền Tây, nếu thích quá họ có thể chỉ thẳng mặt nói: ’’Này, xem em diễn lại được nhìn em ngoài đời đã quá’’ rồi đánh cái tét thật đau vào... mông, hoặc đôi khi nhào vô nhéo vào người, giật tóc... Nhiều nghệ sĩ than rằng sự nổi tiếng tỉ lệ thuận với cô đơn? - Cái đó tôi gặp rồi, với chính thằng bạn thân của mình luôn. Ngày xưa, lúc tôi mới bước chân qua Mỹ thì chính nó lo lắng chở tôi đi diễn, nhưng khi tôi nổi tiếng thì tự dưng lại tách ra vì mặc cảm. Rất nhiều người khác cũng làm như vậy. Vì thế, tôi luôn muốn thể hiện sự gần gũi với khán giả. Còn đối với nghệ sĩ, nổi tiếng hay không nổi tiếng với tôi không thành vấn đề. Giả sử cùng lúc tôi gặp một nghệ sĩ nổi tiếng và một người buôn gánh bán bưng, cả hai cùng nhận ra tôi thì tôi sẽ bắt chuyện với người buôn gánh bán bưng trước. Bởi tôi là người trong nghề thì hiểu rất rõ về nghệ sĩ. Hơn nữa, tôi không nói chuyện với nghệ sĩ nổi tiếng thì họ có thể giận chứ không tự ái, còn người buôn gánh bán bưng nếu không nói chuyện họ sẽ cảm thấy bị tổn thương nhiều hơn. Độc thân rồi, không vợ gì nữa cả! Trong các vai diễn của anh, bi - hài luôn song hành với nhau, điều này có vận vào cuộc sống ngoài đời? - Có chứ. Cuộc sống của tôi luôn song hành khóc - cười, liên tục. Đã khi nào anh thấy chán nản hoặc quá sức vì nghiệp diễn nay đây mai đó? - Tôi đã từng thấy quá sức, còn chán nản thì chưa bao giờ. Tôi cầu nguyện kiếp sau cho tôi vẫn làm nghệ sĩ. Có nghèo có giàu thì sự phong lưu của nghệ sĩ vẫnlà cái ’’sướng’’ nhất. Nhưng nghệ sĩ phong lưu quá nên mới hay..., như việc người ta bàn luận về chuyện giới tính của anh chẳng hạn? - Nói về giới này giới kia là chuyện dài... Bây giờ không cần nghệ sĩ mà người ta thích người ta vẫn làm như thường. Đấy là tâm lý rồi. Còn tôi, ngoại trừ khi lên sân khấu tôi sống cho khán giả bởi họ là những người nuôi mình. Còn bước ra ngoài tôi sống cho tôi. Nếu không sống cho mình thì thà chết đi còn hơn. Thi thoảng tôi vẫn đùa với mấy đứa bạn: Bị đất ép còn sướng hơn bị người ép. Hai chữ ’tổ ấm’’ với anh giờ sao rồi? - Gia đình riêng à? Vợ à?... Tôi cứ đi diễn nay đây mai đó, cuộc đời bây giờ là độc thân rồi đấy. Không vợ gì nữa cả... (cười)... Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện!
|