Khi nghe tin đoàn cải lương Thanh Minh Thanh Nga thành công rực rỡ ở Pháp, thì tại Sài Gòn ông Bầu Long của đoàn Kim Chung cũng xin lên Bộ Thông Tin cho đoàn được nối gót Thanh Minh Thanh Nga thì được chấp thuận dễ dàng, bởi lúc bấy giờ chính quyền đã ý thức được tầm quan trọng của văn nghệ tại nơi có hòa đàm. Vả lại đoàn Kim Chung tự túc mọi vấn đề, có nghĩa là lời ăn lỗ chịu, ngay cả việc đổi ngoại tệ cho người trong đoàn cũng bị giới hạn và phải đổi theo hối xuất tự do. Tóm lại là Kim Chung được đi nhưng không được hưởng quyền lợi đi “công tác” như đoàn Thanh Minh Thanh Nga dù rằng hình thức hoạt động cũng như nhau.
| Ðoàn Kim Chung thành công ở Pháp năm 1968 Saturday, January 05, 2008 | ||
| | ||
| | ||
| Ngành Mai
Thế nhưng, việc ấy đâu có thành vấn đề đối với ông Bầu Long, do bởi đủ điều kiện tài chánh, và tin tưởng Kim Chung sẽ gặt hái khả quan, vì tuồng loại “hương xa” của Kim Chung hiện thời đang ăn khách ở quốc nội, thì ở hải ngoại chắc cũng thế thôi. Ông Bầu Long có nhà ở bên Pháp, con cái cũng đang học hành bên đó, đào Kim Chung và ông đi Tây như đi chợ vậy! Là bầu gánh hát từ ngoài Bắc vô Nam, làm ăn phát đạt nhờ cải lương, ông Bầu Long đã có cái nhìn của một nhà kinh doanh nghệ thuật, mà những đồng nghiệp khác đã khâm phục chẳng hạn như chuyến đi Pháp nói trên, thay vì như đoàn Thanh Minh Thanh Nga cho đoàn trình diễn ở Paris trước, rồi sau đó mới đi tỉnh, bởi thủ đô nước Pháp là nơi tập trung đông đảo người Việt hơn ở những nơi khác, nhưng ông Bầu Long lại áp dụng đường lối cho đoàn Kim Chung đi về miền Nam nước Pháp trình diễn trước, và Paris là địa điểm sau cùng. Trước tiên đoàn diễn 5 đêm tại Nice, một thành phố có đông Việt kiều, và tiếp đó là các tỉnh cũng rất nhiều kiều bào ta. Cái đáng nể của ông Bầu Long là làm được cái việc mà trước đó đoàn Thanh Minh Thanh Nga đã phải chịu thua. Số là trước đó nhà tiền đạo Nguyễn Văn Quận, quản lý của đoàn Thanh Minh Thanh Nga đã cố hết sức cũng không tìm mướn được rạp ở các tỉnh Lyon và Toulouse, đến đỗi đề nghị với đại diện Việt kiều ở đây tìm rạp tổ chức lấy, đoàn sẽ đến hát không lấy tiền (chỉ lấy tiền do khán giả tặng) nhưng đại diện ở đây cũng không tìm được rạp. Vậy mà ông Bầu Long đã thuê được rạp ở 2 tỉnh có đông Việt kiều này và dĩ nhiên thành công thích đáng. Còn thành phố Marseille được coi như “pháo đài” của những tổ chức chống đối mọi hình thức văn nghệ của Việt Nam Cộng Hòa, thế mà khi đoàn Kim Chung đến đây thì khán giả ùn ùn đi coi, kể cả những tay mà người ta nghĩ rằng sẽ có hành động chống đối, phá hoại thì lại cũng cùng với gia đình, người thân vào rạp thưởng thức cải lương, nhờ vậy mà Kim Chung hốt bạc ở Marseille suốt cả tuần. Ðịa điểm sau cùng trước khi về nước là thủ đô Paris, và tuy đoàn không được Tòa Ðại Sứ Việt Nam Cộng Hòa chiếu cố như Thanh Minh Thanh Nga, nhưng lại được ông Ðại Sứ Nguyễn Quốc Ðịnh đại diện thường trực của phái đoàn Việt Nam Cộng Hòa cạnh Unesco tiếp đón, và ông Nguyễn Ðình Hưng phụ tá cũng có mặt, đồng thời đãi nghệ sĩ một bữa ăn trưa tại trụ sở Unesco. Cái khác biệt giữa 2 đoàn cải lương là Thanh Minh Thanh Nga thì được chính quyền giúp đỡ mọi mặt, còn đoàn Kim Chung thì tự lo liệu tất cả, nhưng sự thành công về tài chánh thì khó mà biết được đoàn nào cao hơn đoàn nào. Ðiều đáng khích lệ cho cải lương lúc bấy giờ là nhìn thấy bộ môn nghệ thuật này được người Việt ở hải ngoại mến mộ chẳng khác gì khán giả cải lương ở trong nước. Và sự thành công của 2 đoàn hát cải lương đã mở đường cho các hình thức văn nghệ khác cũng đi ra nước ngoài. |
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=71924&z=82