Lần cuối tôi gặp anh đến nay vừa tròn 10 năm. Đó cũng là lần cuối cùng anh tái ngộ khán giả thành phố trong một suất hát của đòan Kim Cương tại nhà hát Hòa Bình. Tôi còn nhớ lần đó anh diễn “Sắc hoa màu nhớ”, mỗi khi anh cất giọng ca não nuột thì khán giả bên dưới không cầm được nước mắt, nhiều tiếng nấc thổn thức, sụt sịt cố kìm nén nhưng vẫn vỡ òa vì xúc động…Trên sân khấu giọng anh vẫn đều đều tha thiết: “Hoa phượng rơi đón mùa thu tới, màu lưu luyến nhớ quá thu ơi…”. Cái dáng liu xiu, gầy gò, anh đang dò dẫm từng bước để trở về chốn cũ sao mà xót xa đến tê tái lòng.
|
Và hôm nay tôi gặp anh trong một đêm mưa giông tầm tả cuối tháng 10 tại tư gia của anh. Hay tin anh bệnh tôi đã tháp tùng cùng NS Kim Cương và nhóm bạn bè của chị đến thăm. Có lẽ không chỉ mình tôi là trông đợi giây phút này, bởi suốt đọan được đi, câu chuyện của những người đồng hành luôn tràn ngập hình ảnh của anh với những hồi ức thật đẹp. Mưa dai dẳng từ lúc khởi hành khiến cho đọan đường như dài thêm ra. Loanh quanh hồi lâu chúng tôi mới vào được nhà anh. Căn nhà khang trang nằm trong khuôn viên yên ắng, thóang đãng, tuy không xa thành phố nhưng dường như nó bị tách ra khỏi cái ồn ào của chốn thị thành. Thảo nào có lần khi hỏi thăm một NS về anh, người NS đó nửa đùa nửa thật nói anh lui về ở ẩn rồi. Cũng có lý, ở giữa chốn thanh tịnh như thế này, chẳng còn khiến người ta ham muốn bon chen.
Anh ngạc nhiên khi thấy có khách viếng thăm đột xuất, nước mắt lăn dài trên má vì xúc động khi một bạn gái đại diện nhóm tặng anh đóa hoa hồng tươi thắm. Anh rung rung nói lời cảm ơn. Trong khỏanh khắc ấy, khỏan cách giữa NS và khán giả chừng như xóa nhòa, chỉ còn lại tình cảm thân thương của những người thân thương trong gia đình. Cảm nhận của tôi về anh là anh vẫn còn trẻ quá so với cái tuổi ngòai lục tuần của mình. Khuôn mặt anh lúc bừng sáng , khi xa xăm khi nghe mọi người nhắc về quá khứ. Không một vai diễn nào của anh mà khán giả đến thăm hôm nay không nhớ. Họ nhớ đến cả từng lời thọai, từng động tác anh thể hiện. Điều đó làm anh mủi lòng, anh nghẹn ngào: “nhớ sân khấu quá…!” rồi khóc.
Ai đó từng nói diễn được một vai thì không thể rời sân khấu được huống chi anh có quá nhiều vai để đời. Rời xa sân khấu ở độ tuổi đang chín muồi, sức lao động nghệ thuật còn đang sung mãn là điều mà không ai muốn. Thế nhưng cái qui luật sinh lão bệnh là qui luật tư nhiên, không ai tránh khỏi. Có lẽ vì thế mà tôi đã không bắt gặp nơi anh sự bi quan. Đối với người NS điều quan trọng chính là cái mà họ đã đạt được điều đó trong suốt cuộc đời làm nghệ thuật của mình.
Mười năm với người NS là thời gian khá dài có thể thay đổi mọi thứ, thế nhưng với anh, dường như sự thay đổi đó không đáng kể. Trong mắt tôi và những khán giả cùng đi đều cảm nhận 1 điều: Anh vẫn là Vân Hùng ngày nào, nói ví von một chút vẫn là thầy giáo Hòang lãng mạn, đa tình của cô Diệu trong Lá Sầu Riêng ngày nào. Chỉ khác chăng khi có tuổi, vẻ bề ngòai của một người thường trở nên rắn rỏi, sắc sảo hơn. Người bạn gắn bó và luôn có mặt bên anh những lúc cần thiết là NS Kim Cương. Gạt công việc sang một bên là chị lại đến với anh. Tình cảm bạn bè, đồng nghiệp mấy mươi năm sâu đậm, luôn gắn kết cả hai để họ lại tìm về quá khứ, rồi cùng cười cùng khóc với nhau.
Đêm nay, khi cơn mưa giữ chúng tôi lại nhà anh, NS Kim Cương cũng chính là người khơi gợi lại kỷ niệm: “Hai đứa mình cùng hát đi Hùng, hát cho khán giả ái mộ xem nghen.” Rồi chị bắt giọng trước: “Hãy trả lời lòng anh mấy câu, tình duyên với em trong kiếp nào…”. Bờ vai anh rung lên dưới dòng tay âu yếu của chị. Không gian như lắng đọng, nhường chổ cho nhịp đập của những trái tim đang hòa quyện vào nhau: “Vẫn còn đẹp đôi lắm. Anh Hùng ơi, anh phải đi diễn lại cho khán giả xem nghen”. Giọng NS Kim Cương thủ thỉ bên tai anh: “Thấy chưa, khán giả vẫn còn thích xem hai đứa mình diễn đó. Tới giờ chưa có cặp nào xứng hơn hai đứa mình đâu. Mau hết bịnh đi nghen bạn, rồi mình cùng đi diễn”. Anh gật đầu nhẹ nhẹ, khóe mắt rưng rưng. Có lẽ trong đời NS đây chính là giấy phút hạnh phúc nhất của anh.
Cuộc hội ngộ nào rồi cũng có lúc chia tay. Từ giã anh ra về, chúng tôi đều mong có ngày tái ngộ. NS Kim Cương còn nán lại dặn dò: “Mai mốt hai đứa mình đi diễn cứu trợ lũ lụt nghen.” Anh cười nói với theo: “Nhưng Kim phải đưa tôi về thăm bà già (NS Bảy Nam) trước đã!”.
Ngòai trời mưa vẫn rơi tầm tả, nhưng tôi tin rằng trong căn phòng ấm cúng của mình đêm nay, NS Vân Hùng đã trải qua một đêm thật hạnh phúc…
Vĩnh Nghi
ngocanh (Theo BSK cũ)
http://cailuongvietnam.com/clvn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=4062