Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Nghệ sĩ từ trần

Tang lễ nhạc sĩ Anh Việt tại San Jose, Hoa Ky, 23 tháng 3, 2008

 ( Dân Sinh News) Trong giờ tưởng niệm vào chiều Thứ bảy 22/3/2008, ca sĩ Thu Hà tức bác sĩ Nguyệt đã hát bài Bến cũ bằng 1 dọng truyền cảm và xúc động để tiễn đưa lần cuối nhạc sĩ Anh Việt tại nghĩa trang Oak Hill thành phố San Jose.

Niên Trưởng TRẦN VĂN TRỌNG
 
                                        tức Nhạc sĩ Anh Việt
 
                                      1927 - 2008
                                                                           

Forwarded Message [ Download File ]
From: "Long Van Tran" <vanlongtran@sympatico.ca>
Subject: Dai ta Tran Van Trong thuyen chuyen De V Quan Khu ... Nhac si Anh Viet ra di ...
Date: Tue, 25 Mar 2008 08:31:52 -0400
HTML Attachment [ Scan and Save to Computer ]
                                    Trân trọng thông báo:
 
                                                                   Đại Tá TRẦN VĂN TRỌNG
                                                                          tức Nhạc Sĩ Anh Việt
                                                 Cựu SVSQ Khóa I Trừ Bị Thủ Đức
                                                         Nguyên Cục Trưởng Cục Quân Cụ
                                                 Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
                                                                                        
                                                                                          
                                                             đã tạ thế ngày 15 tháng 3 năm 2008  
                                                                tại San Jose - California, Hoa Kỳ
                                                                              Hưởng thọ 81 tuổi
 
                                                            ~~~~~~~~~~~~~~~~
                                      CHƯƠNG TRÌNH TANG LỄ
                                                                
           Thứ Sáu (21.3.2008) :     11am: lễ Phát Tang tại Nghĩa Trang Oak Hill
                                                                 300 Curtner Ave. San Jose - CA 95125
                                                       3pm - 7pm: thăm viếng
                                                               
                                                              
 
             Thứ Bẩy (22.3.2008) :     9am - 7pm: thăm viếng
                                                       11am: tụng niệm
                                                       5pm: lễ phủ cờ và giờ Tưởng Nhớ Anh Việt 
 
             Chủ Nhật (23.3.2008) :   9am: Chiến hữu và gia đinh vĩnh biệt Đại Tá Trần Văn Trọng
                                                      11am:  Nghi lễ Phật giáo - nghi lễ Quân đội - hỏa thiêu
 
 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
   Xin gửi lời mời các chiến hữu, thân hữu, văn hữu và bằng hữu
vui lòng đến tham dự chiều Tưởng Nhớ Anh Việt lúc 5pm ngày
Thứ Bẩy 22.3.2008.
Cũng xin mời đến tham dự giờ Vĩnh Biệt bắt đầu từ 9am đến 11am
ngày Chủ Nhật 23.3.2008.
Quí vị ở xa xin tùy nghi gửi lời chia buồn đến tang gia qua địa chỉ
dưới đây:
Bà Quả Phụ Trần Văn Trọng
10335 Wunderlich Dr. Cupertino - CA 95014
Điện thoại : (408) 517 0526
 
                       <>*<>*<>*<>*<>                        
 
                                                                                                      
 
Forwarded Message
From: "Long Van Tran" <vanlongtran@sympatico.ca>
Subject: Tang le nhac si Anh Viet tai San Jose >>> Chieu Thu Bay 22.3.2008 (Gio Tuong Niem)
Date: Tue, 25 Mar 2008 08:25:33 -0400
HTML Attachment [ Scan and Save to Computer ]
 
( Dân Sinh News) Trong giờ tưởng niệm vào chiều Thứ bảy 22/3/2008, ca sĩ Thu Hà tức bác sĩ Nguyệt đã hát bài Bến cũ bằng 1 dọng truyền cảm và xúc động để tiễn đưa lần cuối nhạc sĩ Anh Việt tại nghĩa trang Oak Hill thành phố San Jose.
Bà Thu Hà cho biết nữ thi sĩ Tố Oanh là phu nhân của cố nhạc sĩ đã để bản nhạc trên đầu giường bệnh . Nghe nửa chừng thì ông ra đi. Bây giờ xin nghe trọn vẹn bài ca rất nổi tiếng từ năm 1946.
Nhạc sĩ Anh Việt tức Đại tá Trần văn Trọng mất ngày 14-3-2008 hưởng thọ 81 tuổi. Quê ở Rạch Giá, ông lập gia đình với bà Tố Oanh họ Nguyễn tại Huế và có được 9 người con. Tất cả đều đã trưởng thành và cư ngụ tại miền Bắc California.
Ðại tá Trọng trước khi nhập ngũ khóa 1 Thủ Ðức đã cùng học trường Công chánh với tướng Nguyễn khắc Bình và Đại tá Tô đăng Mai. Trước khi tiễn đưa chiến hữu lần cuối, rất nhiều quân nhân các cấp lên tiếng chia buồn cũng tang quyến và nhắc lại các kỷ niệm từ 30 đến 50 năm về trước.
 
Hiện diện có Đại tướng Nguyễn Khánh, Trung tướng Hoàng xuân Lãm từ Sacramanto, các vị tướng lãnh tại San Jose như Bùi đình Ðạm và Nguyễn khắc Bình. Phái đoàn quân cụ tại 2 miền Nam Bắc Cali về dự đông đủ do Đại tá Nguyễn Hồng Ðài hướng dẫn. Ðại tá Trọng xuất thân Thủ Ðức và theo học ngành quân cụ. Ông bắt đầu từ chức vụ Trung úy quân cụ tốt nghiệp tại Pháp và 10 năm sau đã lên đến chức vụ cục trưởng cục Quân cụ quân lực Việt Nam Cộng Hòa với cấp bậc Đại tá. Ông đã tốt nghiệp các văn bằng dân sự và quân sự cao cấp từ cao học của viên Ðại học Ðà Lạt đến cao đẳng quốc phòng QLVNCH. Lúc còn trong quân đội, đại tá Trọng cũng đã tốt nghiệp bằng cấp nhảy dù và từng chỉ huy các đơn vị quân cụ yểm trợ trực tiếp tại chiến trường.
Lễ nghi quân cách gồm có tưởng niệm, đọc tiểu sử và phủ cờ Việt Nam Cộng Hòa do gia đình Mũ đỏ San Jose đảm trách với sự hiện diện của các quân nhân trong đồng phục sinh viên Sỹ quan Thủ Ðức.
Tang lễ còn có sự hiện diện của đông đảo quý vị thuộc khóa 1 Nam Ðịnh do Đại tá Nguyễn Hàn Tý đại diện anh em. Ða số quý vị sinh viên Sĩ quan từ 1951 ngày nay đã trên dưới bát tuần ngậm ngùi đưa tiễn bạn già về nơi vĩnh cửu.
Trong hàng ngũ của bộ Tổng tham mưu và Tổng cục Tiếp vận có vòng hoa của Trung tướng Ðồng văn Khuyên gửi đến với lời chia buồn cùng chị Trọng và tang quyến. Trung tướng Khuyên vừa là cấp chỉ huy vừa là bạn đồng khóa với người ra đi.
Chiều thứ bảy, trong buổi tưởng niệm nhạc sĩ Anh Việt, nhà văn Sao Biển phối hợp chương trình đã có sự hiện diện của các thi sĩ Diên Nghị, văn sĩ Diệu Tần và rất nhiều văn nghệ sĩ góp mặt với các bài văn và bài ca gửi người nghệ sĩ danh tiếng qua đời trong sự tiếc thương của anh em..
Từ Washington State có Thi sĩ Quốc Nam của cơ sở Văn hóa Ðông Phương và từ Nam Cali có nhà thơ Viên Linh của Nguyệt san Khởi Hành về tham dự và góp lời ca ngợi sự nghiệp của nhạc sĩ Anh Việt.
Lúc sinh thời ông Anh Việt đã sáng tác những bài ca rất phổ biến với lời và nhạc tha thiết ca ngợi tình yêu, quê hương và đất nước.
Ông cũng soạn rất nhiều bản hùng ca cho các đơn vị quân đội, các bài ca cho hội ái hữu đồng hương.
Ba nữ quân nhân tại Bắc Cali đã lên hát bài ca của đoàn do nhạc sĩ Anh Việt soạn thảo.
Gần 10 năm trước, do đề nghị của cơ quan IRCC nhân dịp kỷ niệm 25 năm Dân Sinh, bà Dân biểu Alquit đã nhân danh quốc hội tiểu bang California trao tặng nhạc sĩ Anh Việt, Trần văn Trọng bản tuyên dương sự nghiệp 1 đời phục vụ cho cộng đồng qua âm nhạc.
Những bài nhạc do tác giả soạn từ năm 1946 cho đến nay đã được phổ biến rộng rãi mọi nơi và hầu hết các danh ca đều có trình diễn nhiều lần.
Những năm gần đây ông soạn nhạc tâm linh phổ thơ của Thiền sư Nhất Hạnh. Bên giường bệnh, luôn luôn có những bài nhạc do ông soạn được mở ngày đêm cho đến khi ông ra đi. Bà Tố Oanh, vợ của nhạc sĩ cũng thường xuyên có mặt bên cạnh để đọc kinh hay đọc các bài thơ, bài nhạc của ông trong suốt thời gian dài nằm điều trị.
Vào giây phút cuối cùng, tất cả 9 người con đã lần lượt lên cảm ơn trên 200 quan khách hiện diện và nói những lời tha thiết với người cha, người chồng ra đi lần cuối. Bà Tố Oanh cũng là người rất sùng bái đạo Phật, với tấm lòng thanh thản chấp nhận định mệnh đã cầu xin cho chồng sớm siêu thoát. Thái độ bình tĩnh và với một tinh thần hết sức an nhiên tự tại, chấp nhận chuyện tử sinh của bà mẹ với 9 con còn ở lại đã làm cho không khí tang gia bớt phần ảm đạm. Do đó mỗi khi thân hữu lên nói xong lại có những tiếng cười và tiếng vỗ tay thường hiếm thấy trong không khí ma chạy. Các bằng hữu quyến thuộc thường biết ông Trần văn Trọng qua hình ảnh một quân nhân hay người soạn nhạc, nhưng ít ai biết ông đã từng làm việc tại học khu và làm thầy phụ giáo trong những năm đầu định cư tại San Jose .Vì vậy việc gấp lại lá cờ Việt Nam Cộng Hòa ngày chủ nhật đã do 4 cậu học sinh của thời kỳ 76-77 đảm nhận. Các cậu học trò rất phá phách nghịch ngợm 30 năm trước nay đã trưởng thành, có gia đình nhiều con cái được giới thiệu lên gấp lá cờ cho ông thầy lần cuối để trao lại cho tang gia.
Sau đó, đoàn tăng lữ của tu viện Lộc Uyển từ San Diego do thiền sư Nhất Hạnh gửi đến đã dâng lời cầu nguyện sau cùng.
Trong số các tăng ni có cả các vị sự chính gốc Hoa kỳ và Ấn Ðộ tham dự.
Các bạn bè của gia đình cùng bác sĩ Nguyễn thượng Vũ đi hai bên linh cữu đưa vào lò hỏa thiêu.
Sau ba ngày dài từ lúc phát tang đến khi di hài thành tro bụi đã có biết bao người thăm viếng, các trang báo phân ưu, những vòng hoa tưởng niệm, những bài viết và rất nhiều các điện văn từ xa gửi về chia buồn.
Người ra đi được lưu ý nhiều như thế là do sự đa tài, quảng giao, sinh hoạt qua nhiều lãnh vực và đã để lại nhiều điều tốt đẹp.
Trong tình lưu luyến, gia chủ mời quan khách xa gần dùng bữa ăn trưa cùng với các tăng ni trước khi chia tay tại nhà hàng trên đường Story.
Phái đoàn quân cụ của bác đại tá Nguyễn Hồng Ðài thì lo ra về cho kịp chuyến xe đò Hoàng buổi chiều.
Bác đại tá dược sĩ Cao thiện Chánh thì cùng phu nhân theo về chuyến xe Khách. Tất cả cùng suôi về miền Nam.
Ðại tướng Nguyễn Khánh và Trung tướng Hoàng xuân Lãm thì ngược lên miền Bắc. Một vì cao niên ghé tại bạn nói nhỏ: “Tha hương ngộ cố tri. Mấy năm trước toàn gặp nhau trong đám cưới. Ngày nay con cái yên bề gia thất. Gặp lại nhau toàn thấy trong đám ma”.
Ông bạn gật gù đồng ý: Chứ sao. Kẻ trước người sau... đó 1 là mệnh trời..
                                                        
                                                                 ~~~~~~~~~~~~~~
                                                                          Bâng Quơ
                                                             http://gdvbdl.org/NhatLung/AnhViet/BangQuo.mp3
 
                                                               Thơ Tố Oanh - Anh Việt phổ nhạc
                                                                            Ái Vân trình bầy
                                                                                     
                                                                   Nghiêng mình soi bóng nước,
                                                                   Ta thấy bóng của ta.
                                                                   In trên nền sỏi đá,
                                                                   Giữa lòng sông chiều tà.
                                                                   Một nỗi buồn xa lạ,
                                                                   Xâm chiếm mảnh hồn ta.
                                                                   Ta bảo sao ta không là sỏi đá?
                                                                   Vô tư khi giòng nước trôi qua.
                                                                   Ta nhìn làn mây bay,
                                                                   Một thoáng nhớ nhung đầy.
                                                                   Nắng vàng còn sót lại,
                                                                   Rơi vào đôi mắt cay.
                                                                   Lã chã hai hàng lệ,
                                                                   Mi hoen ướt mắt rồi.
                                                                   Nén sầu tim đơn côi,
                                                                   Buồn vây ngập chân trời...
                                                       
Forwarded Message
From: "Long Van Tran" <vanlongtran@sympatico.ca>
Subject: Bai viet Bac Trong di roi... (Giao Ch i- San Jose)
Date: Fri, 21 Mar 2008 20:06:24 -0400
HTML Attachment [ Scan and Save to Computer ]
Bác Trọng đi rồi...
                           Giao Chỉ - San Jose
 
  Bài này chúng tôi viết để tưởng niệm hương hồn đại tá Trần Văn Trọng dưới một hình thức thân quen như láng giềng hàng xóm 30 năm. Như bạn bè gần gũi, dù rằng quê quán hai ngả Bắc Nam và tuổi tác cách nhau chừng nửa con giáp.
Chẳng gì chúng tôi cũng có lúc đã gần thành sui gia đấy. Trong 30 năm qua, mỗi khi gặp bác Trọng
nghiêm
túc, tôi vẫn hay nói đùa, nhưng ông rất vui vẻ đáp lễ. Vì vậy dù bây giờ âm dương đôi ngả, tôi vẫn không thay đổi. Xin bác Trọng, người của Bến Cũ vui lòng nhớ cho như thế.
Phải chăng chính bác đã viết rằng: Ðừng khóc làm chi, Làm khổ người đi...
Bác Trần văn Trọng là một sự kết hợp đặc biệt giữa người quân nhân và một nghệ sĩ, giữa người cha chân thành trong gia đình và người tình trong thế giới yêu đương. Gần 10 năm trước, nhân danh quốc hội tiểu bang California, bà dân biểu Alquit trao bác bằng tuyên dương “Sự nghiệp một đời“ bác đã nói về chuyện sinh tử thường tình trong kiếp phù vân. Từ đó đến nay, bác đã hướng lòng về nơi vĩnh cửu bình yên ngay khi còn sống trong cái thế giới ồn ào hiện tại.
Hôm nay, bác đã đi rồi, xin mạn phép có đôi lời ai điếu trong tình thân hữu, để người ở lại chúng tôi cùng chia xẻ với bác cái ý nghĩa tử sinh. Vì vậy bài viết này sẽ không có những lời khách sáo nghiêm túc, bởi vì trước sao sau vậy.
Nghìn thu vĩnh biệt, niên trưởng Trần văn Trọng.
 
Thăm nhau lần cuối:
Mấy tháng gần đây vợ chồng tôi thường vấn an anh chị Trần Văn Trọng. Mỗi lần liên lạc nhà tôi vẫn nói chuyện với nhạc sĩ Anh Việt qua điện thoại. Chẳng là bà xã của tôi quê Rạch Giá. Thuở xưa đã có một lần nhờ ông anh văn nghệ mua hộ cho cô nàng cây đàn Mandolin. Nhạc sĩ nhà ta cũng là người cùng quê ở Kiên Giang.
Trước khi vào làm trong ngành y tế ở bệnh viện Chợ Rẫy,Việt Nam cho đến Hồng thập Tự, Hoa kỳ, nàng cũng đã văn nghệ văn gừng từ Rạch Giá lên Sài Gòn. Sau này chạy qua Mỹ bỏ lại cây đàn. Chưa có dịp nhờ ông Anh Việt mua cây đàn khác. Cho đến tháng ba năm nay...
Chợt một hôm, nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh gọi lại cho biết:
 -“Này, ta vừa vào thăm Trọng ở nhà thương. Ðuối lắm rồi.”
Vợ chồng tôi bèn liên lạc và được biết, chị Trọng cùng các cháu đã đưa anh qua Nursing home ở Los Altos.
Chúng tôi vào thăm. Anh Trọng gầy yếu nhưng tay chân vẫn còn hoạt động. Người lúc tỉnh lúc mê nhưng chưa cần giây dợ chằng chịt như thiên hạ. Con mắt như hết thần, hỏi gì cũng trả lời như là hiểu biết, nhưng thực ra có vẻ không còn biết gì nữa. Bên giường là cái máy nhỏ phát ra điệu nhạc cầu kinh do chính bệnh nhân soạn, thơ của Thiền Sư Nhất Hạnh. Những năm gần đây nhạc sĩ Anh Việt lại chịu thầy Nhất Hạnh và soạn nhạc Thiền, nhạc kinh Phật. Từ những giây phút đó ông đã chuẩn bị cho chính mình con đường thoát tục giữa chốn trần gian. Nhìn bác nằm đó, tôi nhớ chuyện rất xưa.
 
Một thời quân đội:
Xuất thân Thủ Ðức khóa 1 nhưng ngay khi vào trường bác Trọng cũng đã lớn tuổi hơn các anh em cùng khóa. Ông ra trường Thủ Ðức 1951 thì tôi còn đang học ở Nam Ðịnh. Ông đeo đại úy thì tôi mới ra trường Ðà Lạt. Khi tôi lên thiếu tá thì bác đã là đại tá giám đốc.
Một hôm đại tá Phạm kỳ Loan, tham mưu trưởng tiếp vận kêu điện thoại :
-“ Này, Lộc. Toa điện thoại nói gì với đại tá Trọng mà ổng nói Toa hỗn quá. Lần sau đừng kêu thẳng ổng nữa, có gì nói để moa kêu”.
Ðó là lần đầu tôi giao thiệp với thượng cấp Trần Văn Trọng. Bác hơi khó đấy nhé.
Bây giờ Bác đi rồi, tôi mới có dịp ngồi lại xem tiểu sử của con người mà mình quen biết bấy lâu nay tại đất Hoa Kỳ. Ông vào quân đội gia nhập ngành quân cụ rất sớm. Ði Tây đi Mỹ vào Nam ra Bắc nhiều đơn vị. Ông lại có cả bằng Nhẩy Dù. Từ yểm trợ trực tiếp lên đến cục trưởng của toàn ngành xe cộ, súng ống, đạn dược, rồi ông qua cả bên Tổng cục chiến tranh chánh trị. Sau cùng về trấn thủ ở Bộ Quốc Phòng. Trên khắp nẻo đường đất nước, bác Trọng chợt tìm thấy tuổi thơ ngây của cô nữ sinh Huế khi nàng đi học Ðà Lạt về thăm nhà ở đất Thần Kinh. “Khi ấy em còn thơ ngây, Ðôi mắt chưa vương lệ sầu” Mắt đó là mắt của nàng Tố Oanh xứ Huế. Thuộc giòng họ gia thế. Bên nội của nàng là Ngài Nguyễn văn Tường và bên ngoại là cụ Phan thanh Giản.
Và ông quân cụ theo chân ông nhạc sĩ cùng ở lại miền Trung. Một cuộc tình bền vững lâu dài với 9 đứa con ra đời. Tôi cứ nói đùa với ông là ngài chỉ làm ra vẻ sắp sửa ra đi, xa rời bến cũ. Thật ra bến cũ giữ chân chàng như con thuyền bỏ neo tầu chiến, chẳng thể nào rời xa để mà nhớ với nhung.
Bao nhiêu năm tôi yêu cầu ông bỏ bài Bến Cũ để sáng tác bài New Port nhưng bác Anh Việt đành cười trừ không thể làm được. Tôi hoàn toàn không rành về âm nhạc, nhưng khi nghe nhạc của Anh Việt, qua những bài tình yêu thương nhớ rạt rào, ta không thể hình dung ra được những rung động như thế có gì liên quan đến chiến xa, đại bác, xe GMC, xưởng sửa chữa tu bổ cấp 1 cấp 2. Nhưng đó lại chính là sự kết hợp đặc biệt giữa đại tá quân cụ Trần Văn Trọng với nhạc sĩ Anh Việt đất Kiên Giang lấy vợ Huế mà tôi gặp lại ở đất San Jose vào năm 1976.
 
Ba ông đại tá đi xin Job ở San Jose:
Vào những ngày khác nhau cuối năm 1976 đầu năm 1977, học khu San Jose mướn được 3 ông gốc nhà binh. Ba ông đại tá đi xin việc. Hỏi ngày xưa ở Việt Nam làm nghề gì. Nói thật bác Trọng e rằng Mỹ chả mướn. Nhưng bác Nhơn vẫn khai là thống đốc Hậu Nghĩa, sau đổi về thống đốc Biên Hòa. Hoa Kỳ hết sức kính trọng. Khi tôi vào nhận việc Teacher Aid thì đã có sự hiện diện của đại tá Mã Sanh Nhơn tại San Jose High. Ông hơn tôi vài tuổi, lại thâm niên quân ngũ, vào làm trước mấy tuần nên ra cái điều thông thạo chỉ dẫn đàn em đâu ra đấy. Rồi chúng tôi cùng lên thăm ông đại tá Trần Văn Trọng làm ở trên văn phòng học khu. Ba anh em làm ăn lai rai, gặp nhau nói chuyện thời thế, nghĩ đi nghĩ lại tuy chạy thoát nhưng cũng cay đắng ngậm ngùi. Ông Nhơn nói là trước khi vào đây làm moa đi chùi toilet mấy tháng cho trường học. Tôi khai là đã làm thợ sơn gầm xe ở Illinois. Bác Trọng không nói ra nhưng xem chừng công việc cũng không khá hơn chúng tôi.
Rồi chúng tôi tổ chức văn nghệ Tết, những cái Tết đầu tiên. Ba ông sĩ quan đều là trung niên tráng sĩ đi sưu tầm bài hát để dạy học trò. Lúc đó nghề của chàng nhạc sĩ được đem ra sử dụng và bác Mã Sanh Nhơn xem ra cũng có khá nhiều ý kiến. Anh em làm việc gần nhau bên lề của ngành giáo dục tại Hoa Ky,ở lãnh lương tối thiểu được vài năm thì ba chàng hiệp sĩ lại chia tay mỗi người một ngả. Lâu lâu vẫn gặp nhau ở những tiệm ăn đầu tiên tại San Jose. Bác Trọng có tiệm chạp phô rất mới mẻ và nhỏ bé ngay ở góc đường số 4 và đường Santa Clara. Anh em gọi là chợ Mê Kông, gợi nhớ giòng Cửu Long của quê hương đất nước.
Tôi làm ở cơ quan IRCC có cho ra đời một bản tin hàng tháng đầu tiên đặt ở chợ Mêkong của nhạc sĩ Anh Việt. Giá bán ủng hộ 10 xu, nhưng 5 xu cũng OK mà lấy luôn cũng được. Ðó là bản tin Việt ngữ đầu tiên của cả miền Bắc California với tên là Về Nguồn. Tiếp tục được một năm thì chấm dứt dành đất cho các tay chuyên nghiệp làm báo ngon lành hơn.