Tôi đi vào sáng tác mang theo dấu vết của nhạc cổ điển tây phương từ những Chopin, Rachmaninov cho đến Debussy, Adinzell...Một số ca khúc viết theo khuynh hướng này đã lần lượt ra đời, trong đó, Hạnh Phúc là ca khúc mà tôi tâm đắc nhất.
|
Rồi, không phải chờ đến lúc tập tễnh viết ca khúc jazz đầu tay, Buồn C Major, tôi đã từng làm quen với jazz từ rất lâu qua giọng hát của Sarah Vaughn, Shirley Horn, Nat King Cole...hoặc tiếng kèn đồng của John Coltrane và Stan Getz. Thậm chí đến lúc ngồi ở ghế nhà trường học nhạc, tôi cũng đã học qua jazz, nhưng thật sự, nghe mà không thấu, học mà không hành và cũng không tiêu hóa hết.
Mãi đến lúc viết Buồn C Major, những gì tôi học và biết về jazz tự nhiên bật trở ra không ngờ. Sau khi ca khúc jazz đầu tay ra đời, tôi đi xa hơn một bước: bossa nova. Và rồi trong khu rừng đầy những kỳ hoa dị thảo của jazz và bossa nova, tôi say mê mãi không còn muốn trở ra. Trong khu rừng đó, tôi khám phá ra rằng nhịp tiết âm nhạc của jazz và bossa nova rất đồng điệu và gần gũi với con người, với cá tính và cảm hứng âm nhạc của riêng cá nhân mình. Jazz và bossa nova đã cho tôi khoảng không gian rộng lớn hơn và tự do hơn để nguồn cảm hứng âm nhạc có thể được đưa đi xa hơn đến những chân trời mới mẻ đầy thú vị và lôi cuốn.
Nếu trên đời còn có chữ duyên thì tôi có một mối duyên lớn với âm nhạc. Âm nhạc và tôi đã cho nhau một số lượng ca khúc để giới thiệu đến các bạn đồng điệu, và với giới yêu nhạc nói chung.
Mong chia xẻ.
http://www.ngominhtrimusic.com/activities.php