(LĐ) - Đó là một đêm đáng nhớ, khi khúc tì bà "Thục nữ du xuân" ngẫu hứng của đào nương Phạm Thị Huệ vang lên hoà nhịp trống cổ của GS Trần Văn Khê.
Khán giả Sài Gòn có dịp thưởng thức một đêm ca trù sống như vậy với tâm trạng "Đàn ai nghe vẳng bên sông/ Chủ khuây khoả lại, khách dùng dằng xuôi"... (Tì bà hành).
| |
Từ trái sang: NS Đức Dậu gõ trống chầu, Phạm Thị Huệ gẩy đàn đáy, nghệ sĩ Thanh Hiền ca. |
Người nghe như bị thôi miên vì không khí đêm ca trù ngày 6.2 này. Cô Phạm Thị Huệ trong chiếc áo dài nhung đen đẹp như tố nữ trong tranh bước ra, lúc đàn tì bà, lúc gảy đàn đáy - thứ nhạc cụ trước đây thường chỉ nghệ nhân nam sử dụng.
Hiếm có một đào nương vừa ca hay vừa đàn giỏi, lại gõ phách cừ như Phạm Thị Huệ. GS Khê kể lại, khi Huệ vào nhạc viện, cha cô dặn chọn thứ nhạc cụ nào rẻ thôi, chứ chơi violon hay piano thì nhà nghèo không kham nổi.
Thế là Huệ vào khoa nhạc cụ dân tộc với cây đàn tì bà. Cho đến bây giờ, Huệ biết chơi sáo, đàn tranh, đàn bầu, nguyệt, bộ gõ...
Phạm Thị Huệ từng đi dạy ở Thụy Điển, Mỹ... Đi xa, có tiền, có danh, nhưng rồi ý muốn về nước để dạy học trò lại trỗi dậy. Theo lời Giáo sư Khê, Huệ là môn sinh lý tưởng, chí thú học hết những ngón đàn ở khắp ba miền.
Hiện, cô đang làm luận án cao học. Ông mừng vì có người trẻ mà say mê ca trù hết mình, khiến một người "truyền đạo" không hề khuyến dụ như ông có được niềm tin về sức sống của âm nhạc dân tộc.
Vừa thưởng thức các điệu đàn, lời ca của Huệ, vừa lắng nghe GS Khê giảng giải về phách, nhịp, trống cổ, trống chầu, người nghe càng thấm thía cái hay của ca trù.
Đêm ca trù do Báo "Doanh nhân Sài Gòn cuối tuần" tổ chức cho một nhóm khán giả là doanh nhân, Việt kiều, người nước ngoài. Hy vọng những đêm nhạc như thế được nhân rộng, trong khuôn khổ các gia đình, nhóm bạn bè, người thân; tiệc đãi khách quốc tế; trong các dịp lễ tết, lễ mừng thọ... để ca trù trở thành món ăn tinh thần sống mãi và những nghệ sĩ chân chính như cô Huệ được tiếp sức đi xa...