Có những bài hát, những bản nhạc, mà mỗi lần nghe lại cảm thấy rưng rưng, thấy nhớ ông bà, nhớ quê xưa, nhớ tuổi thơ của mình hơn bao giờ hết...như bài vọng cổ Dạ cổ hoài lang.
Mai Chi 's Blog
Dạ cổ hoài lang được xem là bản vọng cổ đầu tiên, được nghệ sĩ Cao Văn Lầu sáng tác năm 1918 ở Bạc Liêu, quê nội của tôi. Gần 100 năm rồi mà niềm yêu thương, xót xa, mong ngóng chờ chồng của người phụ nữ trong bài vọng cổ này như vẫn còn nguyên đó, chưa bao giờ xưa cũ. Và chợt thấy rưng rưng khi nhận ra hình ảnh của bà mình trong Dạ cổ hoài lang: hình ảnh một người phụ nữ đưa tiễn chồng đi tập kết năm 1954 với niềm hy vọng hội ngộ sau 2 năm, nhưng cuối cùng cuộc chia ly đã kéo dài hơn 2 thập kỷ! 21 năm, 1/3 đời người, bà đã sống, đã nuôi con một mình, vượt qua bao nhiêu khó khăn chỉ bằng tình yêu thương vô bờ bến. Bà sống như hòn vọng phu hai mươi mấy năm ròng rã. Cuối cùng, ngày hội ngộ cũng đã có, nhưng có bao nhiêu mối tình sau hơn hai mươi năm vẫn còn mặn nồng như cũ?! Ngày chia tay bà còn là một thiếu phụ mặn mà, ngày ông trở về bà đã trở thành một bà cụ già nhai trầu móm mém. Gặp lại, vui mừng đó nhưng cũng có lắm xót xa...Và đó đâu chỉ là hình ảnh của riêng mình bà, mà cũng chính là hình ảnh của muôn vàn người phụ nữ Việt Nam từ xa xưa: thủy chung, son sắt, và có chút gì bất hạnh...nhất là những người phụ nữ đi qua những cuộc chiến tranh dài đằng đẳng...
Đêm nằm nghe bài Vọng cổ...Hò lìu xang xê cống ...nhớ ông bà, nhớ về một miền quê mênh mông sông nước, bình dị thật thà...chợt nhận ra mình yêu quê hương này vô bờ bến!
Từ là từ phu tướng,
Bảo kiếm sắc phong lên đàng.
Vào ra luống trông tin chàng.
Năm canh mơ màng.
Em luống trông tin chàng,
Ôi gan vàng quặn đau.
Đường dù xa ong bướm,
Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang.
Đêm luống trông tin bạn,
Ngày mỏi mòn như đá Vọng phu.
Vọng phu vọng luống trông tin chàng.
Sao nỡ phũ phàng...
Chàng là chàng có hay?
Đêm thiếp nằm luống những sầu tây.
Bao thuở đó đây sum vầy,
Duyên sắc cầm lạt phai.
Là nguyện cho chàng
Hai chữ an bình an.
Trở lại gia đàng,
Cho én nhạn hiệp đôi.
[cafe] có ngọt
http://www.dthoi.com/forums/showthread.php?t=14007