Cao Văn Lầu tức Sáu Lầu, sinh ngày 22/12/1892 tại xóm Cái Cui, làng Chí Mỹ, sau sáp nhập với làng Thuận Lễ trở thành xã Thuận Mỹ, huyện Vàm Cỏ, tỉnh Long An. Năm 1901, ông Cao theo gia đình đến lập nghiệp tại Bạc Liêu rồi ở luôn tại đây cho đến hết đời (ông qua đời ngày 13/8/1976).
Thân phụ của ông cũng là Nghệ nhân –Hương nhạc chỉ huy ban nhạc lễ trong làng, tên là Cao Văn Giỏi (Chín Giỏi). Trong thời kỳ thực dân, phong kiến, hoàn cảnh khó khăn, gia đình ông sống nay đây, mai đó và cuối cùng dừng lại ở Bạc liêu.
Thuở nhỏ, ông học chữ nho rồi học chữ quốc ngữ đến "lớp nhì năm thứ hai" (Cours moyen 2e année); sau đó đi quy tại chùa Vĩnh Phước - Bạc Liêu. Rời cửa Phật, ông học nhạc lễ và là một trong những môn đệ giỏi về nhạc lễ của nhạc sư Lê Tài Khị (Nhạc Khị). Ông sử dụng rành rẽ đàn tranh, cò, kìm và trống lễ.
Bản vọng cổ (ban đầu có tên là Dạ cổ, tiếp đó là Dạ cổ hoài lang và bây giờ là Vọng cổ), được ông sáng tác khoảng năm những 1918, dựa từ tứ thơ trong điệu Nam ai với bài Tô Huệ Chức cẩm hồi văn để sáng tác. Năm 1919 bài hát được phổ biến trong giới tài tử Bạc Liêu.
Vào đầu những năm 1920, khi sân khấu Cải lương ra đời và phát triển, người ta đã đưa bài vọng cổ vào (bản vọng cổ hoàn chỉnh nhịp 32, nhưng tác giả còn có những bản lẻ được tách ra và viết hoàn chỉnh để phù hợp với từng lớp trong các vở diễn cũng như trên các ấn phẩm băng đĩa nhạc.