Nặng lòng với lời dạy “dựng cái tiếng thì khó nhưng phá nó thì dễ”, gần 40 năm qua với biết bao thăng trầm, nghệ nhân Trương Hữu Hòa (phường Phú Hậu, TP Huế) vẫn miệt mài đẽo đục khúc gỗ tạo ra những cây đàn cổ như một sự hàm ơn. Những cây đàn do ông tạo ra đã và đang cùng những người yêu nghệ thuật trong và ngoài nước sử dụng và bảo tồn như một phần giá trị nhân bản của Nhã nhạc cung đình Huế.
| Chủ nhật, 21/09/2008, 15:56 (GMT+7) |
Theo chân những người tham gia dự án “Bảo tồn và phát huy giá trị Nhã nhạc cung đình Việt Nam”, chúng tôi có dịp mục sở thị xưởng chế tác đàn cổ Tân Văn nằm bên dòng sông Như Ý- đoạn chân cầu Vĩ Dạ, TP Huế. Sinh ra trong một gia đình nổi tiếng với nghề làm đàn cổ ở Huế, ngay từ nhỏ, Hòa đã được ông nội và người cha truyền thụ kiến thức về âm nhạc và những kỹ thuật chế tác từng cây đàn.
Năm nay, nghệ nhân Trương Hữu Hòa vừa tròn 41 tuổi, cũng có thể nói chừng ấy tuổi nghề với biết bao kỷ niệm vui buồn khi chế tác những cây đàn cổ song hành cùng bước chân những nhạc công cuối cùng triều Nguyễn đi giao lưu, giới thiệu Nhã nhạc cung đình Huế với bạn bè quốc tế. Và, một kỷ niệm trở thành động lực giúp nghệ nhân Hòa tiến dài trên bước đường hoàn thiện, bảo tồn giá trị nhân bản của nghề làm đàn gia truyền. Đánh giá về tài nghệ chế tác đàn cổ của nghệ nhân Trương Hữu Hòa, nghệ nhân Trần Kích - “báu vật sống” của Nhã nhạc cung đình Huế vừa được Đại sứ Cộng hòa Pháp tại Việt Nam trao tước hiệu Hiệp sĩ Văn hóa và Nghệ thuật Pháp, cũng là Chủ nhiệm Câu lạc bộ Nhã nhạc Phú Xuân (Huế) - cho biết: 70 năm gắn bó với tất cả nhạc cụ Đại nhạc và Tiểu nhạc thuộc hệ thống Nhã nhạc cung đình Huế nhưng tôi chưa thấy một ai chế tác những cây đàn cổ có âm vang phù hợp với Nhã nhạc Việt Nam như những cây đàn do nghệ nhân Hòa làm ra. Vũ Văn Thắng
|
http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2008/9/165884/