Ba mươi năm xa quê hương, tiếng thì thầm của cố hương "Về thôi, Về thôi! Làm gì có trăm năm mà đợi? Làm gì có kiếp sau mà chờ?" đã gọi ông trở về, như cánh chim thiên di phiêu bạt nay tìm về mảnh đất cội nguồn.
![]() |
| Nhạc sỹ Phạm Duy đi chợ hoa |
Tháng năm đã làm phôi pha nhiều thứ, nhưng trong ông, những ngày Tết thiêng liêng vẫn nằm sâu trong ký ức. Nhịp gõ thời gian chỉ làm cho những hoài niệm ngày càng sâu đậm hơn trong tâm hồn người nghệ sỹ đã sống qua gần một thế kỷ thăng trầm.
Là một người xa Tổ quốc một thời gian dài, đã từng ăn nhiều cái Tết tại Mỹ, cảm nhận của bác về hương vị Tết tại quê nhà chắc sẽ thiêng liêng lắm?
Khi có tuổi, con người thường mong muốn quây quần bên con cháu, còn bác, ở độ tuổi này bác lại về Việt Nam khi con cháu vẫn đang sống ở Mỹ, bác không sợ cô đơn sao?
Về Việt Nam, tôi sống với con trai Duy Cường tại Sài Gòn, tôi cũng cô đơn chứ, nhưng trở về quê hương là mục đích cuối cùng, cuộc sống, khi anh có được cái này, thì phải mất cái kia. Trước kia, tôi nghĩ có gia đình còn quan trọng hơn có quê hương, còn giờ đây, có quê hương còn quan trọng hơn có gia đình. Tôi lấp những khoảng trống hàng ngày và liên lạc vớ i mọi người qua email, mỗi ngày tôi nhận được cả trăm messenger, tôi thấy hạnh phúc vì được chia sẻ. Còn sự cô đơn, có bao giờ tôi thấy hết cô đơn, bởi tôi không bao giờ hài lòng cả, mà tôi cũng không có ý nghĩ trốn chạy sự cô đơn. Với tôi, một nghệ sỹ sáng tác, sự cô đơn rất đáng quý.
Giờ đây âm nhạc Việt Nam đã thay đổi rất nhiều, cảm nhận của bác thế nào về thị trường âm nhạc hiện nay?
Chắc chắn là phải hơn trước kia rồi, khi tôi ra đi, ca sỹ ở Việt Nam chỉ có vài người, giờ đây là cả một lực lượng hung hậu. Đời sống âm nhạc cũng rất phát triển, ca sỹ hát ngày càng hay, mà không chỉ ca sỹ, cả những người vô danh, họ hát nhạc của tôi cũng hay không thua gì ngôi sao cả. Với tôi, sự đón nhận của khán giả quê hương với một người "vắng hình" sau 30 năm là một trong những điều hạnh phúc nhất cuộc đời mình. Tôi không bao giờ quan niệm mình đã ra khỏi nước Việt Nam, có chăng chỉ là hành động của một con người ra đi. Trong những năm xa xứ, 300 bài hát là tôi viết cho quê hương của mình. Dù thân xác tôi ra đi, nhưng tâm hồn tôi thì luôn ở lại.
Đêm nhạc Ngày trở về của bác tại Sài Gòn đã diễn ra đầy cảm động, bác cảm nhận thế nào về tình cảm của khan giả, của nghệ sỹ đã dành cho mình?
Nhịp đập của thời gian có làm bác mệt mỏi không?
Tôi muốn mình giống như Molie, chết trên sân khấu, tôi muốn lao động nghệ thuật đến giây phút cuối cùng, hàng ngày tôi vẫn sáng tác đều, không phải bây giờ mà ngày xưa tôi đã nổi tiếng làm việc rất khoa học. Những tác phẩm đã được công bố, chỉ là một phần rất nhỏ trong kho tàng tác phẩm của tôi. Giờ đây, hơn 1000 sáng tác đều được tôi cất cẩn thận vào computer, tôi biết có nhiều nhạc sỹ đã không lưu giữ được sản phẩm âm nhạc của chính mình, đó là điều hết sức lãng phí cho dân tộc, cho đất nước, bởi ca sỹ chỉ có thời, còn bản nhạc thì có sức sống muônb đời. Trong tác phẩm của tôi, lúc nào cũng có tình yêu, khi tinh thần, lúc xác thịt; luôn có một hình bóng nào đó, trái tim tôi không có tuổi!
| |||||
|
•• Nhạc mới
•••• Nghệ sĩ từ trần
•• CA TRU
•• Nhạc Mông Cổ
•• Nhạc sắc tộc
•• Nhạc Tuva
•••• Chakra - Yoga
•• Âm thanh học
•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia
•• Phân mêm : Phân tach bôi âm
•• Muông
•• Bach Yên
•• Đàn Môi
•• Tiểu sử
•• Bài viết
Visitors: 4821544