| Cập nhật lúc: 21:50 05/03/08 | ||
| Ca nương Phạm Thị Huệ | ||
| Giữ ca trù cho thế hệ sau | ||
| ||
| + Tại sao chị không chọn dòng nhạc trẻ như nhiều ca sĩ thị trường để nhanh nổi tiếng và “hút” được nhiều khán giả mà lại chọn ca trù rất khó hát và hiếm khán giả? - Tôi cũng giống như hầu hết các bạn trẻ và những người cùng lứa tuổi, thích các thể loại âm nhạc đang thịnh hành và thích đem những sáng tạo của bản thân hòa nhập vào cuộc sống. Năm 17 tuổi, tôi đã thực hiện khát khao được bay nhảy bằng việc lập nhóm “Trúc xinh” đi biểu diễn khắp nơi. Nhưng rồi sự bươn trải của cuộc sống cộng với những trải nghiệm trên con đường nghệ thuật, tôi mới hiểu rằng con đường của mình đã chọn chưa thực sự phù hợp. Tôi được gặp nhiều người thày giỏi và tâm huyết với âm nhạc truyền thống, họ đã giúp toi nhận ra những giá trị âm nhạc truyền thống đang bị mai một, cần được bảo tồn, phục dựng. Từ nhận thức đó cùng với tính yêu ca trù, tôi quyết định phát triển sự nghiệp âm nhạc của mình gắn với ca trù cũng như quyết giữ gìn một nét văn hóa truyền thống quý báu của dân tộc. + Người trao sứ mệnh trong sự nghiệp ca trù của chị là ai? Để có được một người thầy đúng nghĩa, chị phải vất vả tìm kiếm như thế nào? - Tôi may mắn được gặp hai nghệ nhân lão thành của làng ca trù. Thứ nhất là nghệ nhân dân gian Nguyễn Thị Chúc ở Ngãi Cầu-Hà Tây. Cụ đã lưu giữ được kỹ thuật thanh nhạc nguyên chất trong ca trù cũng như những âm luật, làn điệu cổ của nghệ thuật này. Dù đã 77 tuổi nhưng mỗi khi nghệ nhân cất giọng, tôi lại cảm thấy như những tinh hoa được tích tụ cả vào câu chữ, nhuần nhuyễn, đơn giản mà hết sức tinh túy. Cụ hát bằng giọng ruột, hát tự đáy lòng mình ngân lên nghe ngọt lịm, thấm vào gan, mê hồn. Những tiếng ngân nga tưởng như đơn giản mà lại rất tinh tế trong sự kết hợp của kỹ thuật với sự lành nghề và cả sự thăng hoa đầy sáng tạo. Và thứ hai là người thầy đã truyền lại những ngón đàn còn giữ nguyên dư âm của 60 năm về trước là nghệ nhân dân gian Nguyễn Phú Đẹ, kép đàn Tứ Kỳ-Hải Dương. Tiếng đàn của cụ khiến người nghe vừa như kết nối với quá khứ, vừa như mở ra một tương lai đang đón đợi. +Theo chị cần phải làm gì để gìn giữ và truyền dạy ca trù cho thế hệ sau? - Tôi mong muốn các câu lạc bộ nâng cao chất lượng nghệ thuật, bẻ làn nắn điệu cho đúng khuôn, đúng khổ để cùng nhau gìn giữ giá trị đích thực của môn nghệ thuật này. Dù có là thiên tài đi nữa, cũng cần phải tu luyện và cần được trình diễn cho những người hiểu, yêu thích, ngưỡng mộ. Điều đó sẽ giúp cho người nghệ sĩ có điều kiện sáng tạo, phát triển tài năng của mình. + Có thể nói, những nghệ nhân hát ca trù không sống được bằng nghề, chị lấy gì để nuôi niềm đam mê của mình? - Hiện nay, tôi vẫn phải sống dựa vào những người thân, đó là bố và người dì của tôi đã giúp tôi rất nhiều trên con đường nghệ thuật này. Tôi cũng như tất cả những người làm công tác nghệ thuật khác, mơ ước sống được bằng chính nghề của mình, để những người thân của mình đỡ vất vả, để con cái được học hành tới nơi tới chốn. Tôi biết mình đã chọn con đường chông gai nhưng sẽ cố gắng đi tới cùng. + Học ca trù rất khó? Trong khi mong muốn của chị là xã hội hóa ca trù. Làm thế nào để mọi người có thể tiếp cận với ca trù? - Để xã hội hóa ca trù cần có sự chỉ đạo của Bộ Giáo dục và Đào tạo; Bộ Văn hóa-Thể thao và Du lịch cũng như nhiều ban, ngành đoàn thể khác. Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng, một mình tôi sẽ không làm nên điều gì; muốn bảo tồn ca trù cần có nhiều người tham gia, cần có sự đoàn kết, thống nhất, và điều quan trọng nhất là cần trao cho thính giả thông tin về những cái hay cái đẹp, những chuẩn mực, những âm luật của môn nghệ thuật mình muốn giữ. Hiểu được rồi họ sẽ tự nhiên yêu và có ý thức bảo tồn nó, gìn giữ nó. Họ sẽ mang những điều tốt đẹp nhất chia sẻ với những người thân và cùng thưởng thức những nét đẹp của nghệ thuật ca trù. Miên Sa |
http://www.thanhtra.com.vn/Default.aspx?tabid=55&newsid=2390