| Hu Vo -> RE: Nhạc Sĩ Ngọc Linh (8/16/2008 1:47:22 AM) | Chiều Cô Đơn của Ngọc Linh: Một Bài Hát thuộc về Kỷ Niệm Thanh Trang Nói về một bài hát, một bản nhạc thuộc về kỷ niệm thì bài này vừa mới đây đối với tôi quả đã hội đủ những tiêu chuẩn khách quan cùng chủ quan để có thể gọi không sai là một bản nhạc thuộc về kỷ niệm. Chiều hôm 22 tháng 02-2005, nhạc sĩ (Giáo Sư) lão thành Lê Hữu Mục (tác giả của “Hẹn một ngày về”) từ Montreal, Canada, đáp máy bay xuống phi trường John Wayne ở Nam Cali. Trên đường qua đây thì ông đã dặn cô em gái út của ông ở bên này là ông “co-măng” tôi trước cho chắc ăn, để khi ông đặt chân xuống đây thì tôi đã thu xếp việc công việc tư để có thời gian cho ông “tính chuyện” với tôi ! Hành lý đi đường của ông tương đối gọn nhẹ để ông còn có tay mà xoay sở với cây “Mandoline” ông mang qua, trù tính sẽ cùng tôi “hoà tấu” cái gì đấy chưa biết rõ ! Thế nào mà một ông nhạc sĩ lão thành khác (gọi ông Lê Hữu Mục bằng “anh” và tự xưng “em” thì đủ biết ai lão thành hơn ai) là ông Vũ Đức Nghiêm cũng đang quanh quẩn ở Nam Cali sau cái vụ “50 năm âm nhạc của Vũ Đức Nghiêm” tổ chức hôm cuối tuần trước đó ! Nghe ông Lê Hữu Mục qua, ông Nghiêm hăm hở cũng muốn gặp vì cùng là trong họ ngoài làng với nhau cả; ông Nghiêm xưa có thời là học trò của một ông anh của ông Lê Hữu Mục ! Chiều hôm máy bay ông Lê Hữu Mục hạ cánh ở phi trường John Wayne, mưa tấm tã, tôi có phận sự đem xe đi đón ông Nghiêm để sau đó hẹn nhau ở một quán ăn chuyên về cá trong vùng Little Saigon. Hai anh em đến đó trước. Khoảng nửa tiếng sau, 08g00 đêm, cô em út của ông Lê Hữu Mục chở ông Mục cùng với một người em trai của ông Mục, ông Lê Ngọc Linh, đến điểm hẹn. Gia đình họ Lê khá đông anh em, và loay hoay thế nào đều có dính dáng khá thân mật với âm nhạc. Một ông anh là ông Lê Như Khôi thì thời VNCH người ở bên nhà thỉnh thoảng vẫn nghe nhắc đến “Nhạc Trưởng Lê Như Khôi” của ngành Quân Nhạc. Ông Lê Ngọc Linh xưa mang cấp bực Trung Tá cũng có thời có chân trong Quân Nhạc, và cũng có dính dáng đến sáng tác. Sáng tác của ông Linh mà tôi đuợc nghe ông Nghiêm nhắc đến một lần là khi ông kể chuyện hồi còn ở trong trại giam của Cộng Sản, lúc ông gặp ông Khôi và hỏi xem ông Linh bị giam ở đâu. Ông Khôi nói là “Nó cũng bị giam cùng trại với cậu đấy !” Chỉ phiền một điều là dạo ấy ông Nghiêm chưa từng biết mặt ông Linh. Do đó một hôm đi rảo trong sân trại ông Nghiêm bèn dở trò cắc cớ hát một bài hát mà ông biết là xưa kia ông Linh sáng tác trong dịp kỷ niệm Lễ Song Thất, thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Vừa đi vừa hát cái bài ấy thì ông Nghiêm thấy một “trại viên” cứ thế mà nhớn nhác, dáo dác, trông có vẻ lo âu lắm ! Ông-dáo-dác nọ vội vàng chạy đến gần để tìm hiểu xem tại làm sao lại có người đang hát một bài thuộc dạng “suy tôn Ngô Tổng Thống” -cực kỳ “phản động”- của mình trong trại giam CS. Ông Nghiêm giải thích: “Tại sao ấy à ? Ấy là tại tôi đang tìm cậu vì chưa biết mặt, tôi hát nó lên thì tác giả của nó ắt phải cuồng cuồng lên mà đến trình diện tôi ngay ; mà giờ này thì tôi biết mặt cậu rồi !” Vậy thì nghe kể lại cái điển tích đó, tôi cứ đinh ninh là nếu như ông Linh có sáng tác thì cũng quanh quẩn ở thể lọai nhạc Nhà Binh: “Một-Hai … Một-Hai… Đề ề ều bước !” Suốt bữa ăn món cá ở cái quán ăn nọ vào đêm hôm ấy, chả ai nhắc gì về chuyện sáng tác của ông Linh. (Các nhạc sĩ gặp nhau ít có nói chuyện về nhạc nhiếc này kia; tưởng cũng cần nêu nhận xét nhỏ như thế) ! Ăn xong rồi, mọi người cùng kéo nhau về nhà một cô em gái khác của ông Mục và ông Linh ! (Đã bảo là nhà đông anh em !) . Chuyện vãn thêm một chặp; chừng đã khuya khuya, mưa vẫn rơi ở ngoài trời, tôi với cô em út của ông Mục lái xe đưa ông Nghiêm về nhà. Sau đó tôi quay lại để sắp xếp chương trình ngày hôm sau với ông Mục và ông Linh. Trưa hôm sau, cô em út của ông Mục chở hai người anh của mình đến nhà tôi ở vùng Los Angeles, đem theo đầy đủ thức ăn cần thiết bởi tôi ở nhà có một mình (vợ đến nhà con gái riệu cách đó khoảng 40 miles về hướng Tây-Bắc), và tôi không có khả năng nấu nướng để tiếp khách cho chu đáo ! Riêng nhà nhạc sĩ (Giáo Sư) lão thành Lê Hữu Mục thì khệ nệ đem theo cây “mandoline”, lọai có trang bị “đồ nghề” để gắn giây nhợ vào máy khuyếch âm, tức là to và nặng hơn loại “mandoline” thứ bình thường ! Ông Nghiêm không tham dự buổi họp mặt được vì đã hẹn trước với một số người thân trong gia đình ! Thế thì trong lúc ngồi ăn trưa với nhau, chợt một lúc nào đấy có người – tôi không nhớ chắc là ông Lê Hữu Mục hay cô em út của ông- nhắc đến một bài hát tựa là “Chiều cô đơn” ! Đang ăn tô bún riêu, tôi ngừng ăn, trố mắt hỏi ông Linh: “Có phải cái bài “Rumba” bắt đầu bằng “Chiều cô đơn, buồn nhớ ai khi hoàng hôn..” của Ngọc Linh khi xưa ?” Ông Linh ngạc nhiên không kém, trố mắt nhìn tôi, hỏi làm sao mà tôi biết bài đó ! Tôi giải thích là hồi mười bốn mười lăm tuổi tôi vẫn thường đàn guitare cái bài đó ! Ông ấy hỏi tôi có còn thuộc lời hay không thì tôi nói là tôi còn nhớ khoảng 90 % phần nhạc và khoảng 40 % phần lời ! Ông ấy, tức đích thị tác giả Ngọc Linh của bài hát nọ, nói rằng ông ấy nhớ lời hát cũng ở cái cỡ đó ! Rõ hay ! Hai bên bèn giao ước với nhau là ông ấy về cố gắng từ từ moi trong trí nhớ xem chép lại được bao nhiêu phần lời rồi gửi cho tôi sau. Chỗ nào ở phần lời mà ông để trống thì nếu may ra lại thuộc phần tôi nhớ thì tôi sẽ bổ khuyết vào đó ! Coi như một vụ “hợp tác Văn Hóa” đúng là trên tinh thần tương thân tương trợ ! Ngày còn nhỏ, thuở tập tễnh đánh guitare, bài “Chiều cô đơn” này là một trong những bài mà tôi với mấy tay bạn quen vẫn thường tụ tập với guitare và mandoline để “hoà tấu” với nhau ! (Tay gẩy đàn mandoline hồi ấy lớn tuổi hơn bọn tôi nhiều và không phải là bạn cùng lớp, nhưng anh ấy thì lại có chân gẩy đàn mandoline trong một ban nhạc có tiếng thời bấy giờ ở Đài phát thanh Quốc Gia. Nhà anh ấy ở trong cùng khu phố cho nên gặp đêm cuối tuần thấy bọn nhóc là tụi tôi sáp lại “hoà tấu” thì anh ta cũng hứng chí vác mandoline đến gia nhập . Tôi đoán có nhẽ anh ấy tích cực vì ở cái biệt thự sát cạnh nhà có hai chị em cô nọ học ở Gia Long, nàng nào cũng duyên dáng mặn mà !) Mọi người ăn xong hoặc cháo gà, hoặc bánh canh, bánh cuốn, bún mọc .. thì kéo nhau hết ra phòng khách để tới tuần cà-phê. Món này thì tự tay tôi pha chế đuợc ! Liền sau đó tôi ngồi ngay vào đàn, rước ông “Chiều cô đơn” đến ngồi cạnh tôi để mách nước ở những chỗ tôi không nhớ hết giai điệu ! Không gì chắc ăn bằng việc ngồi đàn một bản nhạc mình không thuộc hết mà lại có chính tác giả ngồi bên. Đàn tới đàn lui đôi ba lượt; sau khi tôi đã “nhuyễn” những đọan giai điệu mà tôi quên thì tôi chuyển ngay sang phần soạn hoà âm, làm một sự “hoà tấu”, coi như món quà kỷ niệm riêng tặng ông tác giả mà thuở mười bốn mười lăm tuổi tôi mến mộ qua giai điệu của bài “Chiều cô đơn”. Trong lúc “hoà tấu”, đưa các nhạc khí vào các “partitions” thì ông Lê Hữu Mục ngồi ngả người lim dim trên cái ghế da cạnh đó cứ thế mà phá rối. Ba hồi thì ông nói: “Nên thêm tiếng sáo vào”; ba hồi thì ông lại phán: “Phải cho cái Oboe vào”; rồi thì: “Nên cho kèn trompette vào” ! Ông em sốt ruột: “Người ta soạn hoà âm thì thây kệ người ta xem có được không nào ?” Ông Lê Hữu Mục tuy tôi gọi bằng “anh” nhưng lại là cỡ “Đại Anh Cả”, ngang bậc Chú của tôi nên tôi không dám có lời lẽ gì bất kính, thế nhưng nghe ông Linh nói thế thì tôi, ngón tay vẫn lướt trên phím đàn, buột miệng: “Có lý ! Có lý !” Tác giả bản nhạc nghe thế bèn hỏi dồn: “Đoạn nào ? Đoạn nào ?” .Tôi nói nhanh:”Không ! Câu anh vừa nói !” Tuy nhiên tôi vẫn cho tiếng kèn trompette vào là bởi xưa kia ông Ngọc Linh “chuyên trị” nó khi ông ở trong ngành Quân Nhạc! “Hoà tấu” xong, mở lại cho quan khách nghe thử. Quan khách gật gù phán: “Được” ! Thế là tôi ghi âm vào một cái CD, trao cho ông “Chiều cô đơn”. Phải nói là người bồi hồi xúc động nhất chiều hôm đó chính ra là tôi đây chứ chả ai khác ! Năm mười bốn mười lăm tuổi, khi đàn guitare cái bản nhạc này thì làm thế nào cậu thanh niên là tôi hồi ấy lại có thể mường tượng ra là hơn bốn mươi năm sau sẽ có ngày ngồi đàn bên cạnh tác giả bản nhạc ? Có ai trong chúng ta, cái lớp tre trẻ cỡ sáu mươi đổ lại, mà lại có thể hình dung ra rằng mai kia mốt nọ sẽ có buổi ngồi đánh đàn gì đấy bên cạnh ông Dzoãn Mẫn, tác giả bài “Biệt ly”, chẳng hạn ? Khi “phái đoàn” kéo nhau ra về vào lúc trời chiều đã bảng lảng bóng hoàng hôn thì, may thay, cơn mưa dây dưa từ lúc tinh mơ đã dứt hẳn , đã có tí nắng vàng le lói, tuy chiều hôm ấy chả ai cảm thấy cô đơn cho lắm! Nhà nhạc sĩ lão thành Lê Hữu Mục phàn nàn: “Hôm nay là tôi chỉ hài lòng có một nửa với anh thôi đấy nhá ! Tôi đem mandoline đến để hoà tấu với anh mà rốt cuộc chả tấu được cái gì !” Tôi phân bua: “Thì em lo phục vụ cho em của anh chứ phải đâu là phục vụ ai khác ?” Trước khi xe chuyển bánh tôi có hỏi ông “Chiều Cô Ðơn”: “Thưa anh, hình như anh quên chưa viết cho em cái check, chứ còn hoà âm và hoà tấu theo kiểu “to go” như thế này đâu phải chuyện chơi hả anh ? ” Ông ấy viện cớ là đã cao niên nên không nghe ! Thanh Trang Nam Cali, cuối mùa Đông 04-05 * Phụ đính: Khoảng hai tuần lễ sau khi tôi viết bài trên đây thì một anh bạn bên Texas đã tìm ra đuợc bản in của bài “Chiều cô đơn” do An Phú xuất bản khi xưa, và tôi đã có thể hát tặng tác giả đúng theo lời lẽ trong bản in hồi ấy ! Nguồn: lethy.net | | | | |