|
| Hình: ngocanh |
Tôi biết anh không muốn chết,
Anh sợ bóng đêm, sợ lưỡi hái tử thần
Gom hết sức tàn, anh cố thét lớn lên:
Có ai đó không? Đừng bỏ tôi trơ trọi.
Đôi mắt trợn trừng không khép kín,
Hai hàng lệ thẳm chảy tràn mi
Anh tiếc nuối những ngày chung sống
Nên chần chừ không nỡ bước ra đi.
Nhưng số phận định rồi câu Sanh ký Tử quy
Định luật đó không ai tránh được
Nhìn xác thân anh ngày một thêm lạnh giá
Tôi thấy đất trời như sụp đổ dưới chân tôi...
Ôm xác anh, tôi khóc không thành tiếng
Tim ứa máu ra, lồng ngực muốn vỡ tung
Ngoài đạo vợ chồng, còn nặng nghĩa sư sinh,
Ân tình đó, làm sao bôi xóa.
Trên bàn thờ, khói hương nghi ngút tỏa,
Ánh mắt u buồn nhìn em cháu vợ con
Bức ảnh của một thời trên sân khấu
Anh đã ru lòng khách mộ điệu từng đêm...
Ôi! Hàm Lệ thái tử của lòng tôi!
Chàng Duy Bạt của Gió Ngược Chiều năm cũ
Ánh mắt ru hồn, làn môi quyên rũ
Đã đưa tôi vào cõi mông thần tiên.
Mộng thần tiên? hay đó mộng cuồng điên?
Đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ
Như con thiêu thân lao vào lửa đỏ
Phó mặc đời mình trong ánh đèn đêm.
Từ đó, trên bước đường gian khổ truân chuyên
Tôi với anh như hình với bóng
Đất Bắc, trời Nam, sông dài, biển rộng
Mặc nắng hạ mưa dầm, tay vẫn nắm bàn tay.
Đã cùng thề sống chết bên nhau
Sao anh lại vội vàng đi trước?
Từ đây trên nẻo đường xuôi ngược
Không có anh, tôi như cây lẻ bạn giữa trời Đông.
Ngồi bên mồ, tôi gọi mãi tên anh
Tám vân ơi! Hãy theo em về nơi tổ ấm
Người và ma, sẽ cùng nhau chung sống
Sẽ cùng nhau viết trọn bản tình ca.
Bình Nhâm, 26 tháng Chạp năm Kỷ Sửu.
Nhị Kiều
ngocanh
Tản mạn cuối tuần: NS Tám Vân bị quỷ ám trên sân khấu! (phần kết) [07.02.2009 02:13]
Nhớ thời ăn quán ngủ đình: Nghệ sĩ tài danh Tám Vân bị quỷ ám! (Phần 1) [04.02.2009 00:34]
Lại Thêm Một Bạn Già Bỏ Cuộc Chơi! Nghệ sĩ lão thành Tám Vân về cõi vĩnh Hằng…( 1924 – 2009 ) [24.01.2009 16:17]
Nghệ sĩ lão thành Tám Vân từ trần [18.01.2009 18:07]
http://cailuongvietnam.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=5047