|
Trong thời kỳ vàng son của cải lương, Tiền Giang có rất nhiều đoàn hát đã "ăn nên, làm ra", với lực lượng đào đẹp, kép trẻ dồi dào. Một thời sân khấu sáng đèn là một thời Tiền Giang tự hào với nền nghệ thuật cải lương của quê hương. Thế rồi, theo vòng quay nghiệt ngã của xã hội, của những hưởng thụ "hiện sinh", cùng với cái xu thế "hội nhập" những bài ca, bản nhạc với ca từ lai căng, rên rỉ, sướt mướt, nảo tình có dịp ra đời, cộng với mức sống ồn ào, yêu cuồng, sống vội của giới trẻ, sân khấu cải lương dần dần thoái trào và đi đến chỗ sắp "diệt vong"! Không riêng gì ở Tiền Giang mà các tỉnh khác cũng lâm vào cảnh trạng như thế. Nhưng các tỉnh, tuỳ theo kinh phí vẫn cố gắng duy trì đoàn hát cải lương để phục vụ đồng bào và có nơi, có chỗ cho người nghệ sĩ cống hiến tài năng, đem khả năng nghệ thuật của mình phục vụ nhân dân. Có thể kể đến đoàn cải lưong Long An, đoàn cải lương Bến Tre, đoàn cải lương Tây Ninh, đoàn cải lương Hương Tràm (Cà Mau), đoàn Cao Văn Lầu (Bạc Liêu)…v..v..Ở những nơi đó, kinh phí, ngân sách dành cho nghệ thuật cải lương cũng có hạn, nên các đoàn thường phải vừa phục vụ, vừa doanh thu, được bao nhiêu, hay bấy nhiêu. Cái chính là để có nguồn vốn xoay sở nuôi sống cải lương đang trong thời kỳ xuống dốc, là để cho người nghệ sĩ có cái ăn cầm hơi, cống hiến hết cho đời tài, sắc của mình, để "kiếp tằm trả hết nợ dâu xanh". Thế nhưng, các đoàn khác cho dù kinh phí, ngân sách hạn hẹp vẫn cố gắng duy trì hoạt động sân khấu cải lương, với những xuất diễn hàng đêm. Như lời tân sự của một anh trưởng đòn "Biết rắng cải lương đang thoái trào, biết rằng khán giả còn thờ ơ với cải lương. Nhưng chúng tôi vẫn cố gắng đem hết sức mình ra phục vụ. Hôm nay khán giả không xem, thì ngày mai, ngày kia họ xem…"Mưa dầm thấm sâu", dần dần rồi khán giả lại sẽ về với cội nguồn dân tộc thôi!" Lời nói của anh nghe buồn nhưng ngẫm nghĩ lại cũng rất…có lý! Tại sao những người làm công tác quản lý nghệ thuật cải lương lại không biết áp dụng? Cứ cho khán giả xem cải lương với những tuồng, tích cũ, mới đan xen nhau. Hôm nay diễn "Hương xa"; "dã sử" thì ngày mai diễn "hiện đại"; "tân thời" nghệ sĩ cứ đóng trọn vai tuồng trên sàn diễn với bầu nhiệt huyết của mình thì lo gì không có ngày sân khấu lại sáng đèn như xưa? Nói đâu xa, tỉnh Tiền Giang vẫn còn một bộ phận cải lương nằm trong đoàn Nghệ thuật tổng hợp. Mà những người nghệ sĩ của bộ môn này đều là những nghệ sĩ "ăn cơm sân khấu mòn răng", bậc "lão thành" có thể kể đến Kiều Quốc Tâm, Cảnh Trung, Hoàng Đức nghệ sĩ trẻ thì có Nhơn Hậu, Mỹ Dung, Kim Dung, Thanh Tâm…mà mỗi lần xem đoàn biểu diễn phục vụ trích đoạn cải lương "Dòng sông đỏ" của soạn giả Ngô Hồng Khanh là người xem rất "ấn tượng" với các vai diễn. Vậy mà, với giàn diễn viên như thế đoàn NTTH.TG lại "không dám" cho biểu diễn tại Mỹ Tho!? Nói đâu xa, trong đêm biểu diễn phục vụ "Ngày hội văn hoá các dân tộc Việt Nam – 19/4" vừa qua, trong đêm đoàn biểu diễn thì khán giả thất vọng với 12 tiết mục mà có tới…8 cái múa?! Sao mà múa nhiều quá thế? Còn bộ phận cải lương mà ban giám đốc sở VH-TT-DL hết sức đầu tư đâu sao không thấy biểu diễn? Khán giả Mỹ Tho coi vậy chớ - trừ cái đám trẻ "bát nháo" ra - người đứng tuổi một chút cũng khoái cải lương lắm chớ bộ! Hay là, như lời "tâm sự" của một cán bộ khá uy tín trong đoàn "Ở Mỹ Tho mà đem cải lương ra diễn chắc khán giả về hết!!" Nói như vậy, khán giả Mỹ Tho – trong đó có Hai tui – cũng đâu có khoái coi 8 bài múa trong 12 tiết mục phục vụ vừa qua của đoàn đâu! Một khán giả trong đêm đó, nói với Hai tui: "Tới đây xem, tưởng đâu tụi nó hát cải lương hay vọng cổ gì, ai dè toàn là múa…biết vậy tui…ở nhà sướng hơn!" Quan niệm về cải lương và khán giả như vậy, hèn gì cải lương cứ "ngắc ngoải" từ chết tới bị thương, còn mong gì ngày mai sân khấu sáng đèn nữa? Sao không nâng niu, gìn giữ và phát triển những gì mình đang có? Sao lại dập vùi và để cải lương chết tại nơi nó sinh ra? Cứ áp dụng chiến thuật "Mưa dầm, thấm sâu" như anh trưởng đoàn nào đó xem sao! Biết rằng khán giả ngày nay vẫn còn có nhiều người quay lưng với nghệ thuật sân khấu. Nhưng đó chỉ là một số, và "nghệ thuật vị nhân sinh"- phục vụ cho đủ mọi tầng lớp nhân dân mới là tôn chỉ. Còn "nghệ thuật vị nghệ thuật"- phục vụ theo thị hiếu cho một nhóm người lai căng, mất gốc, coi rẻ nghệ thuật truyền thống nước nhà thì thà đừng làm nghệ thuật./. Hai Mỹ Tho
ngocanh
http://cailuongvietnam.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=5133