|
| Hình chỉ mang tính minh họa |
Nếu không lượng được sức mình thì tổ chức "lai-vờ-sô" làm chi? Để tên tuổi nhanh "lên" cao hơn? Bởi vì đã là lai-vờ-sô thì phải xuất hiện trong nhiều tiết mục, vừa diễn vừa ca, vừa múa vũ đạo. Đâu phải khi người ta trẻ, sức khỏe dẻo dai, làm liên tù tì sáu bảy tám tiết mục mà không ảnh hưởng tới giọng ca đâu! Nhào tới nhào lui, nội chuyện thay đổi phục trang thôi cũng đã xuất mồ hôi hạn rồi. Vậy mà giọng ca vẫn khỏe, lại có phần lảnh lót mới... ghê! Đừng tưởng khán giả... NGU à nghen. Họ thấy, họ biết hết đó, và họ cũng thất vọng ghê lắm đó. Sau lai-vờ-sô nhất định họ sẽ nghĩ khác! Còn khác ra sao, cái tên nghệ sĩ trẻ lên cao hơn hay xuống thấp thì... tự hiểu đi há!
Một hôm Ruồi tui dạo bước tới mấy đoàn Tạp kỷ chơi, vì nghe nói lóng rày nhiều nghệ sĩ Cải lương trẻ được mời đi hát ở các đoàn Tạp kỷ, Hội chợ khá nhiều. Ruồi tui cũng mừng vì đó là cách giới thiệu tên tuổi mình nhanh nhất, khi tiếp cận với bà con khán giả khắp nơi. Thế nhưng, mục kích được vài chuyện lạ lùng Ruổi tui đã cười đến đau bụng, cười chảy nước mắt, rồi về nhà mắc luôn chứng bệnh tăng... nhãn áp! Có vài nam NS trẻ, cũng có chút chút tên tuổi, xuất hiện vài lần trên Đài TH, PT, nhở mặt mày sáng sủa, vóc dáng cũng cao ráo, nhất là sau một vài cuộc thi về giọng ca nổi đình nổi đám nên chiếm được cảm tình của khá đông khán giả. Khả năng mấy anh tới đâu, khán giả biết hết, vậy mà dám... lòe thiên hạ. Lâu nay chuyện ca vọng cổ dài hơi (gọi nôm na là ca vọng cổ nhiều chữ) hổng phải chuyện dễ. Ca sao cho người ta nghe rõ chữ, có ngân có nga, luyến láy để thể hiện tài năng hơi dài, chứ không phải ca như bị... ma đuổi, ca một lèo hổng ai hiểu anh nói gì thì... ca làm chi cho mệt? Cái nào mình đủ khả năng thì hẳn khoe, cái mình không có đem... khoe làm chi? Khán giả biết tỏng anh chàng đang nhép miệng, thế là họ nhảy lên sân khấu... giao lưu!.. Bị lật tẩy, anh kép hoảng hồn co cẳng... chạy. Thế là tiếng ca trong trẻo kia trở thành thứ âm thanh phụ họa cho cuộc rượt đuổi giữa khán giả và chủ nhân của nó ... Đúng là một màn bi hài. May mà khán giả còn thương, chưa đánh cho u đầu bể tráng! Cách tiếp cận khán giả thế này tên tuổi cũng "xuống" mau lắm.
Thôi, Ruồi tui phải uống viên thuốc hạ nhãn áp đây... Ai đó muốn cái tên của mình mau lên, mau xuống thì lấy đó mà... soi!
Năm Ruồi
ngocanh (Theo Báo sân khấu)