Tôi và Cô không quen biết, chỉ qua vài trang báo Cô tìm đến tôi, chia sẻ, lo lắng, cùng tôi nuôi dưỡng câu lạc bộ. Mỗi lần nhớ đến Cô lòng tôi lại dâng trào lên khóe mắt, tôi thường nghĩ tới Cô khi đi trên đường, những phút giây tôi vẫn dành cho việc ôn bài. Giờ đây, vào những khoảng khắc ấy, ý nghĩ thường hướng về Cô, không biết Cô đang ở đâu, đang làm gì, chúng tôi còn chưa một lần gặp gỡ... "Sống trên đời cần có một tấm lòng" câu hát văng vẳng bên tai, cuộc sống như đẹp hơn, ý nghĩa hơn... "Cầu chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với Cô!"...
Cái tôi nhận được không chỉ là số tiền Cô gửi hàng tháng để cùng nhau chăm sóc câu lạc bộ, cái nhiều hơn mà tôi nhận được đó là tình người Cô đã dành cho tôi. Sự đồng cảm, sự thấu hiểu đã chạm vào tận góc sâu thẳm trong lòng tôi. Điều đó đã tiếp sức cho tôi, những chặng đường gian nan, những khó khăn tôi ít khi giãi bày...Phía trước vẫn còn rất nhiều khó khăn, nhưng mỗi khi nghĩ đến Cô tôi lại thêm vững niềm tin, ở đâu đó, nơi xa xôi vẫn có người đang thầm lặng dõi theo từng bước đi của tôi... Tôi tự hứa, mình cần cố gắng tu luyện hơn nữa, đốc thúc các em trưởng thành nhanh hơn nữa để không phụ lại sự mong đợi của Cô.
Hôm nay câu lạc bộ tổ chức về giỗ tổ ở Lỗ Khê, nhìn các em ngày một trưởng thành, xinh tươi trong những bộ trang phục truyền thống, vững vàng, tự tin trong từng câu hát, tôi muốn nói lời cảm ơn với Cô biết bao. Cảm ơn Cô người đã chung tay gìn giữ những giai âm của truyền thống Việt! Cảm ơn Cô đã kịp thời động viên, tiếp sức cho các em! Mỗi khi ca trù Thăng Long có tin vui, trong đó phần lớn nhờ sự động viên, hỗ trợ của Cô. Cảm ơn Tấm Lòng Vàng với tất cả sự biết ơn, trân trọng nhất!
Đêm cuối đông 7.12.08
Phạm Thị Huệ
*Tháng 9.2008, cô Nguyễn Thị Liên thông qua báo chí đã biết về câu lạc bộ. Hàng tháng cô đã gửi 2.000.000đ, cùng chung sức xây dựng ca trù Thăng Long, gìn giữ nét đẹp truyền thống.