Nếu như ở địa hạt cải lương có đầy đủ từ ngữ để chỉ đích danh từng nghiệp vụ chuyên môn sở trường của nghệ sĩ như: Kép mùi, kép độc, kép lão, đào thương, đào lẳng, đào mụ, đào con, hoặc kép chánh, đào nhì, kép ba, đào kép giàn bao v.v... thì trái lại bên phía điện ảnh đã thiếu từ ngữ để dùng, nên đôi khi phải “mượn”từ của cải lương để nói lên vấn đề đặc biệt nào đó.
|
Vào
khoảng đầu thập niên 1970, thời kỳ điện ảnh hưng thịnh, tài tử trẻ xuất
hiện khá nhiều, nhưng rất khó tìm một nam tài tử nào có thể được gọi là
“kép mùi” để đóng những vai hiền hậu, dễ thương. Và rồi người ta đưa ra
những khuôn mặt nam tài tử để phân vai như sau:
Nếu vai “đểu cán” thì Huy Cường, vai “đấm đá” thì Trần
Quang, còn Huỳnh Thanh Trà thì “du đãng” v.v... nhưng người ta vẫn chưa
bắt gặp một khuôn mặt tài tử xi nê nào khả dĩ có thể gọi là “mùi”.
Nhưng rồi tìm mãi cũng có được một Nguyễn Trần Quí thủ vai chánh trong
phim “Mưa Trong Bình Minh” do Kim Cương thực hiện.
Bên cạnh Bạch Tuyết và Thanh Thúy, kép mùi Nguyễn Trần
Quí đã tỏ ra vững vàng trong lối diễn xuất, và sau cuốn phim ấy thì tài
tử này được khán giả và giới điện ảnh phát cho cái “ba tăng kép mùi” để
sẵn sàng đảm nhận các vai thuộc loại dễ gây cảm tình với khán giả.
Tóm lại là bên điện ảnh chưa có những từ ngữ tương ứng
để khi nói ra là người ta hiểu ngay khả năng sở trường của người tài tử
để phân biệt vai trò, như trường hợp Nguyễn Trần Quí, báo chí, thiên hạ
đã dùng từ “kép mùi” của cải lương để nói về anh ta vậy.
01.06.2009 22:25
tancogiaoduyen (Theo Ngành Mai - NV)
http://cailuongvietnam.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=5167