|
Các fans hâm mộ cải lương vô cùng dễ thương và nhiệt tình tuy có phần ngây thơ nhưng sự ngây thơ cứ mãi bị lạm đụng thì cũng có ngày "Anh đi đường anh tôi đường tôi. Tình nghĩa đôi ta có thế thôi..."
Những sự việc nói trên chứng tỏ điều gì? Chúng ta đang làm cải lương một cách "ăn xổi ở thì", manh mún tự phát của một số nghệ sĩ có lòng nhưng chưa đủ sức. Nghệ sĩ phải được biểu diễn, phải đứng dưới ánh đèn sân khấu cho thỏa mãn lòng đam mê nhưng kế hoạch chiến lược dài hơi thì không có cho nên cứ "xài" những gì đã có, lỗi không phải ở các nghệ sĩ mà lỗi ở chỗ các vị đang lãnh trách nhiệm nhưng chưa có trách nhiệm. Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang hoạt động do kinh phí Nhà nước cấp nhưng bao nhiêu năm rồi hình như đang ngủ đông. Cứ im ỉm chờ đến mùa Xuân (Tết) thì trở mình làm một phát dữ dội đình đám, mặc cho bàn dân tiếp tục bàn cãi còn mình... lăn ra ngủ tiếp. Hoạt động chánh của Nhà hát hiện nay chỉ là đứng tên tư cách pháp nhân cho các chương trình. Đã rất lâu chưa công diễn vở mới có đời sống trong lòng công chúng. Tôi không hỏi vì sao, vì chắc chắn câu trả lời sẽ là "không có kịch bản hay". ừ, thì trăm dâu cứ đổ đầu tác giả.
Nhưng thế nào là hay? Không thể trả lời như thế để sổ toẹt vào hàng núi kịch bản gởi về. Nếu có nội dung tư tướng tốt thì đôi bên có thể cùng ngồi lại bàn bạc góp ý để có những vở diễn đến với công chúng. Thậm chí Nhà hát có thể tổ chức một cuộc thi kịch bản theo đề tài mà Nhà hát đưa ra, trị giá giải thưởng cao một chút (kinh phí thực hiện lấy trong kinh phí Nhà nước đầu tư hàng năm) bảo đảm sẽ có nhiều kịch bản gởi về để Nhà hát chọn lựa đầu tư dàn dựng.
Có nhiều cách để làm cải lương trở lại thời hoàng kim nếu chúng ta có tâm, có lòng, có suy nghĩ và tầm nhìn tương lai. Không thể ngồi yên mà than vãn hoặc lâu lâu làm "một phát" hoành tráng để trả lời công luận "Cải lương đang sống đó chứ. Cải lương đã bước ra quãng trường..."
Khổ lắm, nói mãi, viết mãi nhưng chẳng có gì thay đổi, người bàng quan thì tặc lưỡi mặc kệ. Còn người yêu cải lương thì sao? Trời ơi... họ đau khổ lắm khi thiếu cải lương nhưng với hiện trạng này thì cải lương đang chết... chết từ từ... trong mơ màng của ảo vọng ngày xưa.
Ôi cải lương!
ngocanh (Theo Báo sân khấu)
http://cailuongvietnam.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=5246