Nổi tiếng trong làng âm nhạc Việt Nam đã hơn 30 năm nay, Nguyễn Ánh 9 vẫn tự nhận mình chỉ là một nhạc công chơi đàn piano mà thôi. Người nhạc công cần mẫn ấy với tiếng đàn tài hoa đã làm thổn thức biết bao trái tim, đã nâng đỡ biết bao giọng hát… Ngoài tiếng đàn, Nguyễn Ánh 9 còn được làng nhạc biết đến như một nhạc sĩ viết không nhiều (chỉ 30 bài) nhưng bài nào cũng có một dáng dấp riêng biệt, sang trọng và đều giành được ngôi vị trong lòng người nghe. Nguyễn Ánh 9 viết nhạc như viết cho những kỷ niệm của riêng mình và luôn tin rằng sẽ có ai đó thưởng thức như một sự chia sẻ.
Nguyễn Ánh 9 - Tơ vương tiếng đàn

Hầu hết nhạc của Nguyễn Ánh 9 được viết cho phim, cho kịch. Chỉ có điều, khi từ kịch, từ phim bước ra, các ca khúc của ông luôn làm xao động trái tim của những khán giả nơi sân khấu ca nhạc. Bởi một lẽ giản dị, bao nhiêu tâm huyết và sự trau chuốt về giai điệu và ca từ đã đồng điệu cả trong từng ca khúc mà ông trao cho ca sĩ. Người xem phim nhớ mãi nhạc Nguyễn Ánh 9 trong các phim: Xóm nước đen, Mênh mông tình buồn, Ráng chiều, Dòng sông thao thức (kịch)… Người yêu nhạc thì có cả một sưu tập tình khúc lừng danh của ông: Không, Ai đưa em về, Buồn ơi chào mi, Cô đơn, Tình yêu đến trong giã từ, Tình khúc chiều mưa…
Với ca khúc của Nguyễn Ánh 9, dù người thể hiện là Ánh Tuyết (Cô đơn) hay Elvis Phương (Không), là Cẩm Vân (Tình khúc chiều mưa) hay Mỹ Tâm (Biệt khúc) thì giai điệu và ca từ vẫn được nâng niu như gửi gắm của người sinh ra nó. Thời gian có thể trôi qua, còn những tơ vương của tiếng đàn và nốt nhạc tài hoa thì ở lại.
Nguyễn Viết Phúc (VHNT)
http://www.nhipcauamnhac.saigonnet.vn/vie/news_detail.asp?period_id=1&cat_id=3&news_id=206