Tôi quen biết anh vào một buổi sáng đầu xuân trong những bài anh viết trên website Ninh Hòa. Tôi đã được đọc nhiều thơ, văn của anh, tôi ngưỡng mộ anh như một nhà văn, rồi một nhà thơ hiện được yêu chuộng nơi hải ngoại.
| Viết về Việt Hải, Los Angeles
Tôi quen biết anh vào một buổi sáng đầu xuân trong những bài anh viết trên website Ninh Hòa. Tôi đã được đọc nhiều thơ, văn của anh, tôi ngưỡng mộ anh như một nhà văn, rồi một nhà thơ hiện được yêu chuộng nơi hải ngoại.
Thơ VHLA của anh ướt át chuyên chở cả một khối tình. Những lời thơ anh viết mang nhiều nhạc tính, dòng thơ anh ngọt ngào đậm đà như trái chín mộng giữa mùa yêu thương. Thơ anh giản dị và chất phác nhưng vẫn chứa chan muôn vàn cảm xúc trìu mến. Từng lời thơ anh như từng cung phím lúc trầm bỗng theo vần điệu, lúc nhẹ nhàng như một thoáng mây bay rồi quyện vào hồn người gieo nỗi đau nhức nhói đến tận tủy xương. ..................Việt Hải................ (Ta chờ em - Việt Hải)
Đọc thơ anh tôi thấy anh rất đa tình, đa cảm. Tôi tự hỏi không biết anh đã trải qua bao nhiêu mối tình rồi mà để anh có nhiều nhớ thương tương tư đến như thế.
Lắng tâm tư trầm mình bên tiếng nhạc (Anh nhớ em – Việt Hải)
Tôi biết anh còn là một nhà văn biên khảo sau khi đã được quen biết anh. Nói đến cái duyên tao ngộ giữa tôi và anh cũng là một sự tình cờ, anh thường bỏ bài trên net, tôi tình cờ viếng 2 website Ninh Hòa va Trinh Nữ rồi đọc tìm hiểu văn và thơ của anh. Nhưng trong sự tình cờ đó anh trao đổi nhiều ý kiến hay cho văn thơ tôi. Trong website Trinh Nữ, chị nhạc sĩ Hà Lan Phương phổ nhiều bài thơ của anh, tôi thích nhất ba bài nhạc "Em Còn Nhớ Không", "Em Về Bên Phím Đàn" và "Mơ Em" trong những bài Hà Lan Phương cùng Việt Hải. Anh gởi cho tôi đọc những bài văn anh viết.Thiệt là một khám phá thích thú tuyệt vời. Vì tôi cũng như anh đều có thú đam mê viết văn và làm thơ. Do đó tôi nhận xét rằng anh thường đem thơ vào minh họa trong những bài văn cũng như tôi. Văn anh viết rất phong phú và đa dạng. Loại văn tình cảm anh viết với văn phong quyến rũ, nhẹ nhàng như bài "Mùa Thu Cho Em", "Vĩnh Biệt Buồn Tênh", "Em Cho Anh Mùa Xuân", "April, Forget-Me-Not",... và là văn biên khảo anh có nhiều bài về quê hương, về y học hay về các đề tài thường nhật trong cuộc sống như "Nồi Mắm Tạ Ơn", "Mưa Rơi Trong Thơ Nhạc", "Nụ Cười Thanh Thản Tâm Tư", "Kim Cương, Hoa Đá Quý Khi Yêu Nhau" hay "Một Chút Hương Yêu"... Có lẽ vì anh đa tình, đa sầu, đa cảm, và lãng mạn cho nên tôi tìm thấy trong văn của anh không biết bao nhiêu là nụ hôn, những nhung nhớ âu yếm, ôm ấp. Trong văn chương Việt Nam thì đây được xem như tân phái trong văn chương phóng khoáng.
"Hôn em cái nhớ mộng chờ (Có Những Thương Yêu - Việt Hải) «Nhớ em anh nhớ chung tình Nhớ em anh nguyện chúng mình yêu nhau Nhớ em cái nhớ dâng trào Trời mưa ướt áo lệ. trào bờ mi Nhớ em gối mộng tình si Nhớ em từ thuở xuân thì Nhớ em...» Em mười sáu duyên dáng bờ môi Ôi, chỉ một lần giết chết đời anh (Nụ hồng môi em - Việt Hải) Có những nụ hôn tình tứ nhẹ nhàng của thuở mới quen nhau cỏn mang nhiều e thẹn ngại ngùng. Nhưng cũng có những nụ hôn cháy bỏng của đôi tình nhân, ta hôn em như uống vị ngọt môi em thơm nụ tình nồng nàn. Em về hiện dáng đáy ly, Tôi thường đùa bảo anh sao giống như một chuyên gia về tâm lý học về tình cảm có nhiều nụ hôn đến thế. Anh gởi trả lời tôi rằng nụ hôn là ngôn ngữ của yêu thương mặn nồng, trong lãnh vực tình yêu thi nụ hôn cần hiện hữu như lời khuyên của tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan. Và tôi suy luận anh là hiện thân của tình yêu thương như ý nghĩ của tôi, thì ắt chị Việt Hải sẽ hạnh phúc lắm. Anh email từ Los Angeles cho tôi bài viết đăng trong trang Trinh Nữ bài "Hãy Nói Lời Yêu Thương". Bài viết gồm nhiều đoạn thơ tình trích dẫn thơ của anh.
"Tình yêu theo kịch tác gia Jean Francois Regnard là: "Khi tình yêu gióng tiếng lòng thì lý trí lặng câm". Khi bờ môi đi tìm cảm giác nhớ nhung thì không gian của nỗi nhớ chỉ còn là sự suy tư của những nụ hôn vương vấn theo làn gió. Tóm lại, tình yêu trong cuộc sống là nhu cầu cho sự tồn tại của con người, nó sẽ vô cùng quan trọng cho nguồn cảm tác của giới văn thơ, âm nhạc hay các bộ môn nghệ thuật. Nó có thể được biểu hiện bằng những núi cao sông dài, nó như ánh tà dương chờ đợi khi con người yêu nhau, hay nó có thể như ánh sao hôm nhung nhớ trên nền trời với muôn ngàn tinh tú.
Có những bài anh viết thật táo bạo, rất "nổi loạn". Nhưng cũng có những bài anh viết có chiều sâu trong tâm hồn. Anh chia sẻ cho người đọc những mối tình dỡ dang, trái ngang mặn nồng đong đầy nước mắt nhưng cao thượng. Những cuộc chia tay đau lòng nhưng không ai oán hận ai cũng giống như lời trong bài hát "Adieu sois heureuse" của ca sĩ Art Sullivan hát mà anh nói là anh hằng ưa thích:
Adieu, sois heureuse
Tạm biệt, ta trao em lời chúc phúc Tạm biệt, ta gưỉ em ngàn may mắn Với người mà trái tim em sẽ chọn Hãy sống hạnh phúc, chào tạm biệt Muôn vàn may mắn, chào tạm biệt Em về với người… Bỏ ta hôm nay… (Bích Phượng Paris phỏng dịch)
Có một điểm càng làm tôi với anh gần gũi hơn là cả tôi và anh đều yêu thích âm nhạc. Tôi thích dương cầm lắm. Từ những dòng nhạc cổ điển như những khúc giao hưởng của Beethoven, Chopin, rồi đến những khí cụ hòa tấu như những làn hơi não nề tha thiết của saxophone, trumpet va violon chúng tôi đều cảm nhận như nhau. Anh dẫn tôi vào thế giới âm nhạc của anh như Paul Anka với bài ca bất hủ "I can’t stop loving you", "I don't like to sleep alone" hay "Put your head on my shoulder" hay Carpenters với bài ca "Killing me softly with his song", nhạc của nữ ca nhạc sĩ nổi tiếng Roberta Flack hay bài ca lắm trữ tình mà tôi rất thích ngày xưa "Love me with all your heart" của Agnetha Faltskog, do Cathy Huệ hát thật tuyệt vời. Có một điều thật tương hợp vì anh rất thích nghe tiếng hát thanh trong như pha lê của cố ca sĩ tài danh Trung Hoa là Đặng Lệ Quân. Thật ra trong thập niên đầu 80 tại nhiều xứ Á châu thích giọng ca truyền cảm nhạc Hoa của Đặng Lệ Quân thì cô được xem là một hiện tượng nổi bật trong nền nhạc tình nhẹ nhàng của người Trung Hoa. Năm ngoái tôi có dịp đi nghỉ hè bên Trung Quốc rồi mang về mấy dĩa nhạc karaoké mua tại Thượng Hải. Tôi không biết tiếng Hoa nhiều cho nên chỉ lấy mấy cuốn có chữ "Top hits of Teresa Teng" mà thôi. Không ngờ những dĩa hát tôi đem về đều là của Đặng Lệ Quân hát. Trùng hợp là tôi được biết anh đã sưu tầm nhiều dĩa hát Đặng Lệ Quân như tôi có, tiếc rằng nhân tài thường lại ra đi quá sớm. Anh có viết một bài nhận xét về tác giả và tác phẩm mà tôi rất thích về phim "Dr. Zhivago", một đại tác phẩm của thế giới qua ngòi bút của thi văn hào Boris Pasternak, đã từng chinh phục sự hâm mộ của thế giới tự do, khi sang Pháp tôi xem lại phim này vài lần, bài viết của anh cho độc giả nhiều chi tiết lý thú. Nói chung thì anh Việt Hải hoạt động nhiều về văn chương, anh làm thơ, anh viết văn. Trong nét bút anh viết như đã trình bày chủ đề khá đa dạng. Bạn bè anh nhiều, người hâm mộ anh có lẽ cũng nhiều. Trong tình bạn văn chương băng đại dương tôi cầu chúc anh nhiều thành công trên con đường anh chọn lựa. Bích Phượng Paris Viết tặng anh VHLA, 15/5/2006
| |
| Các bài đã đăng: | |
SINH HOẠT VĂN NGHỆ - CỘNG ĐỒNG:
Buổi thi Âm Nhạc Mùa Đông
Đi Trong An Bình
Ra mắt sách "Lối Cũ Chẳng Sao Quên" của nhà văn Bích Huyền
Toronto Bừng Lên Với Đêm Nhạc Thính Phòng Tình Khúc Cho Em
Hành Trình Biển Đông -Giao Chỉ
Cảm nghĩ về buổi ca nhạc ý nghĩa -Trang Điền
Xin Đời Một Nụ Cười
Ra mắt sách Đồng Tâm 3 "Tưởng niệm Thanh Tâm Tuyền"
Chiều Âm Nhạc với Tình Ca Lam Phương
Chiều âm nhạc "50 Năm Lam Phương"
Khắc tên trên bia tưởng niệm
Đài Tưởng Niệm Tượng Đài Thuyền Nhân
Tạ Ơn Anh "Người Thương Binh VNCH
Nhạc Vàng 30 Năm, Tình Khúc Sau Cuộc Chiến
http://www.vienxumagazine.com/viethai.htm