Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Nghệ sĩ từ trần

Việt Hải : "Anh cho em mùa xuân" và Nguyễn Hiền

Tháng 12 năm nay, 2005 tôi cảm thấy lòng buồn khôn tả vì sau khi viết bài tiễn đưa nhạc sĩ Hiếu Anh xong, lại đến chị Thanh Tâm ra đi, chị là hiền thê của nhạc sĩ Anh Vũ. Tôi quen Anh Vũ trong Hội Văn Bút Nam Cali vào mùa Xuân 2004 tại Little Saigon. Tại buổi tiệc đầu năm đó Anh Vũ biếu tôi thi tập "Quê hương và Nỗi nhớ" của anh mới phát hành thời gian đó. Hôm tiệc tôi được tình cờ xếp ngồi gần nhạc sĩ Nguyễn Hiền. Đây là lần đầu tôi được trò chuyện cùng ông, tôi bảo ông mỗi mùa xuân đến tôi đều nghe nhạc của ông, bài "Anh cho em mùa xuân". Nó hay với tôi vì chứa chan lắm kỷ niệm trong đời tôi, tôi nghe nó từ thuở đi học, nghe từ thuở ở Sài Gòn đầy ắp kỷ niệm yêu thương. Tôi xin phép nhạc sĩ cho tôi mượn bài hát để làm dẫn nhập cho bài viết về thi tập của nhạc sĩ Anh Vũ. Rồi tôi đã viết bài đó tặng hai anh chị Anh Vũ và Thanh Tâm. Chính trong tháng cuối cùng của 2005 oan nghiệt này đã cướp đi chị Thanh Tâm và nhạc sĩ Nguyễn Hiền, họ ra đi mà lòng tôi nhớ lại kỷ niệm Xuân 2004 vẫn lãng vãng trong tâm trí tôi: Nhạc Nguyễn Hiền, thơ Kim Tuấn:

"Anh cho em mùa xuân" và Nguyễn Hiền
Việt Hải, Los Angeles



"Anh cho em mùa xuân, nụ hoa vàng mới nở,
chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy, chân bước mòn vĩa phố,
mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân, mùa xuân này tất cả,
lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cõi đời, bầy chim lùa vạt nắng
trong khói chiều chơi vơi,

Đất mẹ đầy cỏ lúa, đồng xanh xa mấy mùa
Ngoài đê diều căng gió, thoảng câu hò đôi lứa...
Trong xóm vang chuông chùa, trăng sáng soi liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh, cát trắng bờ quê xưa..."

Thơ và nhạc của Anh Vũ tặng Thanh Tâm, chia sẻ ý xuân sang:

"Em cho anh mùa xuân
Từ muôn bao kiếp trước
Anh bây giờ nhận được
Chân thành cảm ơn em

Anh cho em tình thương
Từ đất trời mở rộng
Muôn đời anh vẫn nhớ
Ngàn đời em vẫn thương

Ta cho nhau tình yêu
Không có gì ngăn cách
Dù không gian thời gian
Không làm ta đổi thay..."

(Vần thơ Valentine, QH & NN, trang 39)

Nếu bài ngợi ca mùa xuân của Anh Vũ vui theo thể điệu bebop để cho em và vì em mà tôi nghe thì bài hát của Nguyễn Hiền quyện vào hồn xuân đầy tình tự yêu thương và đầy tình tự quê hương.

Hai anh Nam Lộc và Nguyễn Ngọc Chấn thông báo cho tôi tin nhạc sĩ Nguyễn Hiền ra đi, chẳng bao lâu tôi nhận được email của các anh Lê Mộng Nguyên và Trần Quang Hải từ Paris xuất hiện trên emcahat forum, rồi Phạm Anh Dũng trên Thời Nay Online forum, rồi Linh Chi Paris gửi email, Bích Ty gọi điện thoại báo tin, Nguyễn Tâm Thuận gọi tiếp sau đó. Hai chị này thuộc Văn bút Nam Cali, mà trong đó có nhạc sĩ Nguyễn Hiền. Hôm sau ca sĩ Miên Thụy từ Rotterdam, Hòa Lan, gửi email hỏi tôi lo phân ưu trên net chưa, tôi phúc đáp là hai anh Nam Lộc và CNN chưa có tin mới. Tôi để bài "Anh cho em mùa xuân" chạy liên tục theo automatic mode để nghe đi nghe lại.

Anh Cho Em Mùa Xuân <==xin click để nghe

Có lẽ vì sự luyến tiếc cho một vì sao sáng mà nay đã ra đi hay sao mà tôi càng nghe thì tâm tư tôi càng thích, càng thắm thía, nhất là giọng hát Quang Dũng thật điêu luyện, thật tuyệt vời, ngoài kia nắng Cali đang tràn xuyên cửa kiếng vào căn phòng tôi. Trên trời cao có hằng triệu tia nắng ấm như nhắc nhở tiếng nhạc của Nguyễn Hiền khi xuân về. Và xuân bây giờ có đến chỉ là xuân luyến tiếc về người nhạc sĩ tài hoa với dòng nhạc tuyệt diệu mà thật nhiều kỷ niệm của cuộc sống này trong tôi.

Vào năm 1946 khi ông được 18 tuổi ông phổ ca khúc đầu tay từ bài thơ mang tên “Người em nhỏ” của một người bạn thân là Thiệu Giang. Nhạc điệu chậm buồn:"Tôi có người em nhỏ
Xanh xanh đôi hàng mi
Môi hồng vừa đương độ
Chưa biết sầu biệt ly

Ngày tôi đi Vàng nắng nghiêng nghiêng một hàng cau
Mai ta nhìn mây trắng
Gửi lời về thương nhau“

Cả chuỗi ngày dài của Nguyễn Hiền như bài hát nhung nhớ về quê xưa, như an bài bởi định mệnh khiến ông lưu lạc, ly hương, xa quê, xa Bắc Ninh, xa Hà Nội và rồi xa Sài Gòn...

”Chiều nay buồn viễn xứ
Nhớ người em gái xưa
Tôi thấy phương trời cũ
Giăng giăng một hàng mưa
Mơ về đôi môi thắm
Cười ngày tôi lên đường
Quê ta chừng xa lắm
Giờ em có nhớ thương

Tôi có người em nhỏ
Xanh xanh đôi hàng mi
Môi hồng còn đương độ
Đã biết sầu biệt ly."

Phóng viên Lê Thụy của báo Người Việt ra ngày 4 tháng 12, 2005 cho biết ông bị chứng ung thư phổi. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền, cùng thời với các nhạc sĩ nổi tiếng như Dương Thiệu Tước, Hoàng Thi Thơ, Văn Phụng, Phạm Duy, Châu Kỳ... cho đến nay đã sáng tác được hơn một trăm ca khúc, tuy nhiên người ta nhớ đến ông nhiều qua các nhạc phẩm như: Về đây anh, Anh cho em mùa Xuân, Mái tóc dạ hương, Tìm đâu, Ngàn năm mây bay, Thầm ước, Hoa bướm ngày xưa, Tiếng hát học trò, Từ giã thơ ngây, Lá thư gởi mẹ...

Năm 1950, nhạc sĩ Nguyễn Hiền, sử dụng thành thạo nhiều thứ đàn, như phong cầm, vĩ cầm, dương cầm... đã là nhạc trưởng của ban nhạc Hotel de Paris, Hà Nội, trước khi di cư vào Nam hôm 4 tháng Chín 1954, do Hiệp định chia đôi đất nước.

Tại miền Nam, nhạc sĩ Nguyễn Hiền đã phục vụ tại các Bộ của Việt Nam Cộng Hòa, có ít nhiều liên hệ đến văn hóa và chính trị, như Bộ Thông tin, Chiêu Hồi và Xây Dựng Nông Thôn... cho đến tháng 4-1975, ông là Phụ tá Ban Chương trình của Ðài Truyền hình Việt Nam, trụ sở chính ở Saigon, và bị kẹt lại. Trong các năm từ 1978 đến 1980, ông bị cộng sản giam giữ vì bị kết tội dính líu đến tổ chức phục quốc, và mãi đến năm 1988 mới được cùng gia đình sang định cư tại Little Saigon, Westminster, Nam California, nơi có công đồng Việt Nam đông đảo nhất tại hải ngoại.

Nơi vùng đất mới, nhạc sĩ Nguyễn Hiền vẫn tiếp tục hoạt động về văn hóa, văn nghệ dân tộc, tổ chức các lệ giỗ Tổ Hùng Vương, Kỷ niệm Ðức Trần Hưng Ðạo, Hai Bà Trưng... và được thành phố Westminster mời làm Ủy viên văn hóa văn nghệ cho thành phố. Để kỷ niệm nhạc của Nguyễn Hiền, Trung Tâm Thúy Nga trong DVD Paris by night 74 cho trình bày nhiều bài hát của ông, DVD mang tên “Hoa bướm ngày xưa”, một "top hit" của nhạc sĩ Nguyễn Hiền. Đây là nhạc phẩm mà ông phổ từ thơ của Thanh Nam, nhạc điệu Bolero.

"Cho nhớ thương về quê xưa,
Mùa Xuân không còn nữa
Muôn cánh hoa đùa phai úa
Lối cũ rơi hững hờ ...
nơi ấy ngày xanh qua
Hồn thơ mơ mộng quá
Yêu những khung trời hoa bướm ...
Với nắng tơ vàng êm
Yêu sao ngày thơ ấu
Đất nước chưa thay màu
Những tấm lòng thương nhau
Cười nghiêng nghiêng tà áo
Năm tháng theo làn mây trôi“

Nhạc của Nguyễn Hiền sáng tác, dù là phổ từ thơ, hình như theo ý thích, ông chôn tình yêu theo quê hương, chút gì xót xa khi nhớ về thuở thanh bình, khi quê hương chưa nhuốm màu chinh chiến, tôi có cái cảm nhận có chút gì nuối tiếc trong đó.

“Ngày thơ xa dần mãi .
Nơi cũ dâng sầu tê tái
Sắc bướm hoa tàn phai
Hồn bướm hoa xưa còn đâu ?
Vườn cũ quê nhà yêu dấu
Mầu nắng xưa còn lưu luyến
Hương sắc ngừng trôi trước thềm
Còn nhớ hay chăng người ơi!
Chiều nào thầm nghe lá rơi
Ta nắc cung đàn u sầu
Thương ngàn cánh hoa phai mầu
Cho nhớ thương về quê... phai
Tìm thấy đâu ngày thơ êm ái."

Để đánh đấu chuyện tình Chiêm Việt mà vì lòng ái quốc muốn mở mang bờ cõi, vua nước Đại Việt Trần Nhân Tông hứa gả công chúa Huyền Trân cho vua xứ lân quốc. Sự kiện này bị các quan trong triều đình tức giận phản bác. Khi vua Nhân Tông thoái vị đi tu thì hoàng tử Anh Tông đăng hoàng thế vị vua cha thực hiện giấc mộng mở mang biên thùy. Nguyễn Hiền đưa chúng ta về trang sử cũ. Năm 1036, vua Chiêm Thành là Chế Mân sai sứ dâng chiếu cầu hôn với vua Trần Anh Tông của nước Đại Việt. Là một vị minh quân, vua Trần bằng lòng gả công chúa Huyền Trân cho Chế Mân để đổi lấy hai châu Ô và Rí (Lý) mà Chế Mân đem dâng như vật sính lễ. Vua Đại Việt đổi châu Ô làm Thuận Châu, châu Lý làm Hoá Châu. Theo sử liệu, Châu Ô tức là Châu Thuận và Châu Lý tức là Châu Hóa. Châu Thuận thuộc phần đất của tỉnh Quảng Trị kéo dài tới quận Hương Trà thuộc tỉnh Thừa Thiên. Châu Hóa là phần đất thuộc tỉnh Thừa Thiên bao gồm quận Hòa Vang Thuộc Quảng Nam.

Ta hãy nghe bài "Huyền Trân Công Chúa", một chuyện tình sử nghẹn ngào vì nàng vốn là một kiều nữ hương sắc, người xin cưới được xem có làn da, sắc diện khiêm cung, nền văn học ta có câu ca dao ví von tiếc rẻ:

"Thân em như tấm lụa đào,
Để cho thằng Mán, thằng Mường nó leo."
hay,
“Hai Châu Ô Lý vuông nghìn dặm
Một gái Huyền Trân của mấy mươi?”

Mở đầu bài hát là 4 câu thơ được ngâm trước khi vào nhạc:

"Thèm ở lại non sông với chàng
Hai châu Ô, Lý một Huyền Trân
Đường sang Chiêm Quốc... rời chân núi lạ
Nghẹn khúc từ ly biệt cố nhân..."
Phần nhạc:

"Ngày xưa có nàng Huyền Trân Công Chúa
Giữa lúc xuân thì
Đang độ thắm tươi mặn nồng
Đành lòng ra đi
Ôm một mối tình ban đầu
Ô, Lý hai châu
Duyên nợ phấn son về đâu
Thuyền quyên má hồng vì yêu quê hương
Đáp tiếng non sông
Xa một mối tình chung
Dù ngàn sơn khê
Vẫn mơ đến ngày sum vầy
Muôn dặm xa xôi
Biệt ly người ơi...từ đây
Duyên kia lỗi hẹn thôi biết bao giờ
Tìm lại nhịp đàn yêu thương
Kinh kỳ hoàng hôn in bóng
Yêu ai trót nặng lời thề chưa phai
Vẫn một lòng son sắc hoài
Dù nổi trôi kiếp hoa rơi
Muôn chim tiễn nàng công chúa lên đường
Vượt ngàn trùng dặm quê hương
Thanh bình khỏi cơn chinh chiến
Giang san cách trở miệt mờ cô liêu
Bóng nàng nhòa theo bóng chiều
Mà lòng con mang niềm yêu."

Trong tuyển tập nhạc “Hoa bướm ngày xưa”, có 12 ca khúc chọn lọc của nhạc sĩ Nguyễn Hiền, được xuất bản 1991, tôi tìm thấy bài ca: "Thanh bình ca", nhạc được phổ từ thơ Thanh Nam, nhịp Valse 3/4.

"Về nơi đây chung xây đắp quê hương
Và nơi nơi, vui câu hát yêu thương
Lúa reo mừng, mùa về ngát thôn làng
Đời vui tươi như muôn sóng trùng dương

Từng bàn tay bao đôi mắt long lanh
Miền đồng hoang vươn lên bóng tre xanh
Đất quê nghèo bừng nguồn sống no lành
Và muôn phương say sưa reo bình minh

Ôi! mừng sao khi sông núi thanh bình
Lau nước mắt xóa tan mùa chiến chinh
Bóng trăng vàng đùa cùng mái tranh hiền
Lời hẹn hò nhịp cầu gieo thương mến "

Nhạc cho thấy cảnh non nước thanh bình, vui mừng mùa lúa chín, đồng quê được mùa, thôn làng reo vui. Hãy lau nước mắt xóa tan mùa chinh chiến, bóng trăng quê hương giăng lên cao vàng tỏa nô đùa cùng mái tranh hiền hòa. Ước mơ của người nhạc sĩ đã nói thay cho dân làng hẻo lánh xa xôi.

"Đời yên vui ta xây đắp tương lai
Niềm tin yêu bao la khắp muôn nơi
Thoát điêu tàn người người sống vui cười
Bầy em thơ xanh đôi mắt ngàn khơi

Nhìn đàn trâu em mơ ước xa xôi
Chiều vàng rơi trong sương khói chơi vơi
Khắp thôn làng rộn ràng tiếng yêu đời
Ngày mai ơi! thương yêu về ngàn nơi."

Tôi yêu bài "Trăng thanh bình" của Lam Phương và tôi cũng yêu "Thanh bình ca" của Nguyễn Hiền. Sau đây là phần gồm những chuyện kể, những cảm nghĩ, hay những dòng tâm tình về nhạc sĩ Nguyễn Hiền từ quý thân hữu, đồng hương, văn nghệ sĩ.

oOo

Tôi còn nhớ hôm Văn bút Nam Cali họp mặt đầu Xuân hội ngộ 2004, nhà văn Dương Viết Điền chở tôi xuống Orange county gặp bạn bè văn học tại nhà hàng Emerald Bay. Chúng tôi được nhạc sĩ Nguyễn Hiền kể chuyện xưa có Văn Cao, Quang Dũng, rồi mẫu chuyện về Lưu Hữu Phước mà sau này anh Dương Viết Điền viết lại trong bài viết "Một Vài Kỷ Niệm Với Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền". Tôi xin trích một đoạn ngắn liên quan đến hai nhạc sĩ Văn Cao và Lưu Hữu Phước:

"Ngồi nói chuyện khoảng chừng mười phút rồi mà anh em vẫn đến chưa được bao nhiêu nên chúng tôi lại tiếp tục kể chuyện phiếm cho nhau nghe. Thấy nhạc-sĩ Nguyễn Hiền là văn hữu lớn tuổi nhất trong bàn nên anh em chỉ ngồi nghe nhạc sĩ kể chuyện thôi. Thấy vậy, nhạc sĩ Nguyễn Hiền kể tiếp một vài chuyện khác liên quan đến hai nhạc sĩ Lưu Hữu Phước và Văn Cao. Thấy tôi có vẽ chăm chú ngồi nghe, nhạc sĩ NguyễnHiền kể tiếp:

- Tôi kể cho các anh nghe chuyện hai nhạc sĩ Lưu Hữu Phước và Văn Cao gặp tôi ở Sài Gòn sau khi Cộng sản đã chiếm miền Nam Việt Nam. Sau khi nhạc sĩ Văn Cao cầm tập nhạc của ông ta trên tay trong đó mấy bản nhạc của ông đều được dịch ra tiếng Anh, ông đọc đi đọc lại nhiều lần thấy thích quá. Nhạc sĩ Văn Cao liền đi tìm các giáo sư Anh ngữ ở các đại học Tổng hợp tại Hà Nội để hỏi xem người dịch những bản nhạc của ông ta trình độ Anh ngữ phải như thế nào mà dịch hay thế!

Các giáo-sư Anh ngữ ở đại học tổng hợp đều nói rằng người dịch những bản nhạc nầy phải là người có trình độ Anh ngữ rất giỏi mới dịch được như thế. Nói đến đây, nhạc-sĩ Nguyễn Hiền bỗng nở một nụ cười có vẻ thích chí rồi nhạc sĩ kể tiếp:

- Tôi đã dịch những bài đó rất công phu. Nhất là đoạn “Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng. Nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Hồng”.

Nghỉ vài giây, nhạc sĩ Nguyễn Hiền kể tiếp rằng:

- Khi biết người dịch nhạc của mình ra Anh ngữ là Nguyễn Hiền, bạn thân cũ của ông ở Hà Nội, nhạc sĩ Văn Cao liền tìm cách vào Sài Gòn ngay để tìm gặp tôi.

Thế là hai nhạc sĩ đã gặp nhau sau mấy mươi năm xa cách. Tại Sài Gòn, nhạc sĩ Nguyễn Hiền đã hỏi nhạc sĩ Văn Cao rằng ngoài những tác phẩm được in trong tập nhạc đó, có còn những tác phẩm nào nữa không, nhạc sĩ Văn Cao trả lời rằng không còn tác phẩm nào nữa cả. Khi nghe nhạc-sĩ Văn Cao nói như thế, nhạc sĩ Nguyễn Hiền liền hỏi nhạc sĩ Văn Cao rằng thế thì còn một bản nhạc nữa (bản nhạc nầy tôi quên tên mất, nhưng đại khái lúc Việt Minh tiến quân vào Hà Nội, nhạc sĩ Văn Cao có sáng tác một bản nhạc đầy chiến đấu tính). Nghe hỏi vậy, nhạc sĩ Văn Cao im thin thít không dám nói một lời.

Sau đó nhạc sĩ Nguyễn Hiền đề cập đến nhạc sĩ Lưu Hữu Phước. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền nói rằng bài quốc ca của chúng ta hát trước đây do nhạc sĩ Lưu Hữu Phước sáng tác. Mà Lưu Hữu Phước lúc bấy giờ theo Cộng sản rồi và đang sống tại Hà Nội. Vì vậy nhạc sĩ Nguyễn Hiền đã có lần gặp ông Ngô Đình Nhu trong thời đệ nhất Cộng Hòa để xin ông Ngô Đình Nhu đổi bài quốc ca thành bài khác.

Nhưng ông Ngô Đình Nhu không bằng lòng lấy cớ rằng bài quốc ca của Việt Nam Cộng Hoà lúc bấy giờ đã được trên 40 quốc gia thừa nhận rồi nên không thể đổi được nữa. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền kể tiếp rằng khi Lưu Hữu Phước vào Sài Gòn gặp nhạc sĩ Nguyễn Hiền, nhạc sĩ Lưu Hữu Phước đã nói với nhạc sĩ Nguyễn Hiền rằng nhạc sĩ Nguyễn Hiền nên tìm cách mà đi đi chứ trong xã hội này, nhạc sĩ Nguyễn Hiền không có đất để dung thân."

Tôi nhận được email bài viết của anh nhà báo Lê Anh Dũng, anh gửi sang bài viết "Ngồi bên người Nhạc Sĩ tài hoa những ngày cuối!" với cái tâm tình thật chân tình và cảm động.

"Lần cuối cùng tôi gặp Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền tại quán Tài Bửu, góc Magnolia và Bolsa. Chiếc bàn tròn kê phía trước dành riêng bằng tấm bảng “Reserved”, ngày nào cũng thế. Người “cắm dùi” thường trực là anh Tony Hoài. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền, thường thì ông tới hơi trễ, chiếc ghế dành riêng cho ông hôm đó kê xéo. Chính giữa, phía trong là Tony Hoài, Vương Trùng Dương, kế đến là Ngọc Hoài Phương, Tô Kiều Phương, Nguyễn Thanh Huy. Tôi tới tình cờ nên không có chỗ ngồi. Cuối cùng thì cũng ké được ghế cạnh Nhạc Sĩ. Tôi chào ông: “ Chào ông Thầy, khỏe không?”. Những vết nhăn trên khuôn mặt cử động, nụ cười mỉm: “Anh thấy đó, một ngày như mọi ngày! Bây giờ mình già rồi, mùa xuân đã trôi qua...”. Những ngày cuối cùng đó, người nhạc sĩ hình như cảm thấy có gì đổi khác trong người nên ông trở nên ít nói, chỉ ngồi nghe anh em văn nghệ sĩ tán gẫu và cười... Tôi nhìn người Nhạc sĩ tài hoa, nét nhạc trầm bổng, réo rắt cứ giữ mãi trong tôi, khi còn làm công tác CTCT trên cao nguyên Pleiku. Hồi ấy, tôi phụ trách Trung Đội Chính Huấn của ĐĐ\CTCT\Pleiku. Trong ban văn nghệ có một cô gái người Thượng tên Hlan, người Ra Đê. Cô ta rất mê bài hát “Anh Cho Em Mùa Xuân”. Thậm chí cô ta còn dịch lời bài hát ra tiếng RaĐê. Mỗi lần đến các buôn làng xứ cao nguyên, cô ta thường hát bài nầy. Âm thanh tiếng Radê, gõ nhịp bằng tiếng cồng tiếng phèng la; tạo một không khí khác lạ chứ không còn nhịp tăng gô dìu dặt. Nó tổng hợp giữa nhạc gõ và tiếng hát lê thê kéo dài... Không hiểu sao lúc đó tôi có cảm giác là mình đang lạc vào một rừng Phi Châu nào đó không thật. Nét nhạc khi trầm khi bổng được chế biến thành lời hát Rađê, tôi không tài nào diễn tả hết cảm giác lúc đó từ thung lũng Pleime, Đức Cơ... Nhạc Nguyễn Hiền là thế!

"Lúc còn ở trong tù, tuy bị kèm kẹp và cấm đoán, chúng tôi vẫn hát cho nhau nghe trong những đêm Noel hay Tết. Dĩ nhiên ai thuộc bài nào cứ hát bài đó. Những bài hát được phổ biến nhiều nhất là những bài tiền chiến. Nét nhạc của Nguyễn Hiền được anh em trân trọng. Trong âm ba khi trầm khi bổng đó, Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền đã thành công trong lời tình tự, dầu là phổ nhạc bằng thơ của người khác. Mỗi bài hát do người nhạc sĩ tài hoa nầy sáng tác đều mang một niềm vui núp trong nỗi buồn man mác không biết có tự bao giờ. Âu đó cũng là cái hấp lực của nhạc Nguyễn Hiền!

Năm 1997, tôi có duyên được Ban Nhạc Nguyễn Hiền, với đủ bộ những nhạc sĩ nổi tiếng từ trước năm 1975 nhận lời chơi cho đám cưới con gái tôi tại Seafood world. Lúc đó người nhạc sĩ tài hoa nầy ôm chiếc phong cầm. hai người kia, tôi quên tên, một chơi kèn, người kia hồ cầm. Thoạt trông , ban nhạc “dã chiến” nầy, người ta có cảm tưởng như đang dự một đám cưới ngoài trời đầy sao và nắng nhạt! Ông sui gia của tôi từ San Jose cứ trầm trồ khen ngợi: “ làm sao anh quen với Bác Nguyễn Hiền, Ông ta nhận chơi cho đám cưới của con tụi mình là hãnh diện lắm đó! Mấy đám bạn QGHC của ông sui tôi ngồi thưởng thức tài nghệ ban nhac Nguyễn Hiền không ngớt tấm tắc vỗ tay...

Tin Nhạc Sĩ được đưa về nhà để sống những giây phút cuối với người thân, tôi và một số anh em bên báo chí đến nhà thăm ông, cũng để cho ông thấy mặt anh chị em đã từng quen biết suốt đoạn đường tị nạn lưu đày. Hôm ấy ông không được khỏe và hơi mê, chúng tôi không dám khinh động nên đã bấm nhau âm thầm ra về!

Người ta đã nói rất nhiều về người nhạc sĩ thiên tài nầy. Người ta cũng đã làm những đêm nhạc Nguyễn Hiền và dành riêng cho ông một chỗ đứng thật đặc biệt. Công lao của ông để lại hậu thế một loạt những nhạc phẩm đánh dấu một giai đoạn truân chuyên của chính ông trong vận nước. Thật sự, tôi chẳng có một lời nào để ca tụng ông hơn là đứng nghiêm trước linh cữu, thắp nén hương cầu cho ông về nơi cõi phúc. Người đời sẽ chẳng bao giờ quên ông khi mà những nhạc phẩm của ông sáng tác vẫn được mọi người ưa thích!".

Nhân ngày nhạc sĩ Nguyễn Hiền mừng sinh nhật 75 tuổi, nhà thơ Nguyễn Phan Ngọc An từ Bắc Cali đã gửi đôi dòng chúc ông qua bài thơ "Điểm Hoa Cho Đời":

"Nơi đây đang giữa mùa đông
Hoa xuân đua nở trong lòng thi nhân
Nắng xuân thêm ấm bội phần
Hương xuân thoang thoảng như gần bên ta
Chúc mừng nhạc sĩ tài ba
Vắt tim nặn óc điểm hoa cho đời
Cung trầm cung bổng chơi vơi
Bút hoa sáng tạo rạng ngời non sông
Cao niên người vẫn tươi hồng
Rải hoa bác ái tưới trồng thiện căn
Văn chương lỗi lạc trời ban
Nguyễn Hiền tô nét son vàng sử xanh
Chúc người trọn giấc mộng lành
Trăm năm tuổi thọ toại thành ước mơ
Gửi lòng ngưỡng mộ vào thơ
Danh thơm sáng mãi bên bờ tự do."

Nguyễn Phan Ngọc An

(Kính mừng sinh nhật thứ 75 của Nhạc sĩ Nguyễn Hiền)"

Nhạc sĩ Anh Vũ Thiện Tín, cũng là nhà thơ, hiện giữ vai trò Tổng Thư Ký của tổ chức Văn Bút Nam Cali, nơi nhạc sĩ Nguyễn Hiền đảm trách vai trò cố vấn. Anh Vũ xem ông là người thầy của anh, như cố vấn về âm nhạc và văn chương. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền cởi mở, bao dung dẫn dắt thế hệ đàn em đi sau. Điểm son này khiến bao người đã nhớ ơn ông.

"Cụ Nguyễn Hiền là bậc Thầy của âm nhạc luôn cả phong cách đạo đức. Âm thanh nhạc trổi của Thầy từ mười ngón tay vàng trên phím đàn dương cầm, hùng hồn thôi thúc vờn bay trên mái tóc bạc trắng chải chuốc công phu, dẩm lên bao trái tim tuổi trẻ lìa xa quê Mẹ. Thầy đang đệm bản Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa đó. Thầy đang nói về Thi Ca Việt Nam qua Âm Nhạc đó. Thầy luôn căn dặn tuổi trẻ luôn hướng về cội nguồn, quang phục cho một nước Việt Nam Tự Do Dân Chủ. Mấy năm gần đây Thầy là cố vấn trong Văn Bút Nam Cali, tôi rất gần gủi với Thầy; Thầy cho tôi ý kiến riêng về âm nhạc và văn chương, cũng như những ý kiến cố vấn điều hành công việc làm đặc san Văn bút. Nhưng rồi bây giờ Thầy đã vĩnh viễn ra đi !!! Xin Vĩnh biệt Thầy!!! Đôi dòng tâm thơ kính dâng hương linh của Thầy:

Tiễn Thầy- Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền
Pháp Danh Minh Trí

Tâm hương khấn cụ Nguyễn Hiền!
Pháp danh Minh Trí về miền vãng sanh.
Ta bà cõi tạm mong manh,
Nhạc Vô thường trổi, trường canh chuyển vòng.
Linh quang cụ đến tiên bồng,
Phật đài hội tụ thoát vòng Tử Sinh.
Anh Vũ -Thiện Tín
Giáng Sinh, 24-12-2005"

Từ Canada tháng 12 của tuyết phủ không gian, những dòng báo hiệu mùa Xuân quê hương, chuyên chở tình thương và nắng ấm khiến anh, Nguyễn Vy Khanh, một nhà văn biên khảo, chạnh lòng gửi tôi những cảm nghĩ của riêng anh khi được tin nhạc sĩ Nguyễn Hiền ra đi. Thư anh cho thấy nỗi luyến tiếc vì mất mát, vì thời gian đã mai một những cây cổ thụ văn học và âm nhạc tại hải ngoại:

"Đối với tôi, nhạc Nguyễn Hiền đã ru đời học trò và dĩ nhiên nhất là bài nhạc phổ thơ Kim Tuấn:

"Anh cho em mùa xuân, nụ hoa vàng mới nở,
chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy, chân bước mòn vĩa phố,
mắt buồn vin ngọn cây
Anh cho em mùa xuân, mùa xuân này tất cả,
lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cõi đời, bầy chim lùa vạt nắng
trong khói chiều chơi vơi, ..."

Lời thơ điệu nhạc rất thành công nhịp nhàng đưa người thưởng thức sống một thế giới hồi niệm, về một thiên đàng trần gian như gần gũi mà như rất xa, về một cõi tình tưởng trong tầm với mà như chỉ thật trong tranh, về một thiên nhiên thuần Việt mà con người thị tứ như đã lạ.

Cảm tưởng đó về sau vẫn ở trong tôi qua một số bài nhạc khác như Hoa Bướm Ngày Xưa, Ngàn Năm Mây Bay, Tìm đâu, v.v.. Về một thế giới thật xưa nhưng cũng thật đẹp, nơi đó con người sống đơn thuần mở lòng ra với thiên nhiên và tha nhân.

Nhận xét đó khi ra đến hải ngoại được xác nhận và rõ nét hơn khi được đọc những bài ký của nhạc sĩ Nguyễn Hiền về Hà-nội thời trước chiến tranh 1946, về những văn nghệ sĩ một thời; cho thấy ông gần với một Việt Nam không hận thù và chiến tranh trong một khung cảnh sống văn hóa và đầy ắp tình người!

Những vị thầy khả kính Giản Chi, Nguyễn Khắc Hoạch, Nguyễn Sỹ Tế, những văn nghệ sĩ chân chất như Nguyễn Hiền lần lượt ra đi; họ là những đại diện cho một thế giới nhân bản, văn hóa mà nay đã và đang dần dà biến mất! Còn lại chăng là một chân trời vô định với những viễn tượng quá tầm con người!
Nguyễn Vy-Khanh"

Tôi nhận được thư của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Liêm, cựu thứ trưởng bộ Văn hóa Giáo Dục thời đệ nhị Cộng Hòa, ông là người tích cực hoạt động văn hóa, ông có những ưu tư về bảo tồn nền văn hóa Việt Nam tại hải ngoại, điều này được nhạc sĩ Nguyễn Hiền đồng chia sẻ quan điểm về phục hưng ngành cải lương tại xứ ngoài, lập tổ chức văn hóa Lê Văn Duyệt, nhớ ơn vị công thần của đất nước đã mở mang bờ cõi Việt Nam. Tiến sĩ Liêm kể lại kỷ niệm những ngày hoạt dộng chung với với nhà văn hóa Nguyễn Hiền, một người bạn tâm giao thân thiết trong bài văn "Lời Từ Giã Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền" như sau:

"Anh Nguyễn Hiền ơi! Trưa hôm nay - Thứ Sáu 30 tháng 12 năm 2005 – tôi sẽ cùng Ngành Mai và anh chị em trong hội Cổ Nhạc Nam Phần đến nhà quàng thăm viếng và tiễn đưa anh về bên kia thế giới. Đây sẽ là lần cuối cùng tôi còn được thấy mặt anh, rồi thôi, kể từ đây thiên thu vĩnh biệt, có bao giờ tôi còn được gặp anh nữa đâu! Trong những lần họp tới tôi sẽ không còn có anh ngồi bên cạnh, không còn có anh để cùng chia sẻ món chả cá Thăng Long, và những tư tưởng tình cảm của mình trong lãnh vực văn chương, nghệ thuật. Anh đi rồi, tờ Hạc Trắng cũng như hội Cao Niên Á Mỹ, hội Cổ Nhạc Nam Phần sẽ mất đi một trụ cột. Và riêng tôi, tôi mất đi một người bạn tâm giao trên đường phụng sự cho văn hóa dân tộc.

Nghe tiếng anh, hay tiếng nhạc của anh, thì nghe từ xưa, nhưng thật sự biết anh thì chỉ mới được biết có mấy năm nay thôi khi mình cùng trỡ thành thành viên của Hội Đồng Cố Vấn Giám Sát hội Cổ Nhạc Nam Phần. Trong những lần họp ở Đà Lạt Bistro, ở nhà hàng Viễn Đông, hay trong những lần tham dự các cuộc chấm thi và phát giải thưởng cho thí sinh giải Phượng Hoàng, mình luôn ngồi cạnh bên nhau, chia sẻ với nhau từng món ăn đến những tư tưởng, tình cảm liên quan đến những sinh hoạt văn hóa nghệ thuật. Chắc không được như Bá Nha Tử Kỳ, cũng chưa phải tri âm tri kỷ cho lắm, nhưng phần nào mình cũng có chổ giống nhau, khiến mình thường hay ngồi lại cạnh nhau. Chổ giống nhau của mình là cùng ở lứa tuổi “thất thập cổ lai hi”. Là người cùng thế hệ, mình hiểu nhau nhiều qua kinh nghiệm lịch sử, qua quá trình học vấn, và nhất là qua tâm hồn có khuynh hướng nghệ thuật thẩm mỹ. Từ hội Cổ Nhạc Nam Phần, anh đưa tôi vào hội Cao Niên Á Mỹ, xin tôi viết bài cho tờ Hạc Trắng, và anh sẵn sàng đến với tôi trong những lần hội họp lễ lộc khác do tôi chủ xướng như Ngày Vía Đức Tả Quân hay buổi ra mắt Đồng Nai Cửu Long, và những buổi lễ của anh em học sinh trường Petrus Ký.

Tuy anh lớn hơn tôi đến cả nữa con giáp nhưng tôi thấy anh vẫn còn khỏe hơn tôi nhiều. Tôi không nghĩ rằng anh lại đã vội vàng ra đi như thế. Tôi không tưởng tượng được rằng trong những ngày cuối năm 2005 này, tôi phải tiễn đưa những người bạn rất thân và vô cùng đáng kính của tôi: anh Ngô Khắc Tĩnh, anh Nguyễn Sỹ Tế, anh Đỗ Bá Khê và anh. Ba anh trên đều trên 80, chỉ riềng anh là trẻ hơn hết, và cũng chỉ riêng anh tôi có dịp ngồi gần bên nhiều thì giờ nhất trong những năm gần đây. Anh ra đi để lại lòng tôi nhiều ngạc nhiên và nhiều luyến tiếc. Nguyện cầu cho vong linh các anh cùng về với nhau nơi cõi vĩnh hằng." .

Một bức thư khác được gửi từ Paris của giáo sư Nguyễn Mạnh Bích, ông cũng là một nhạc sĩ, một nhà thơ, một nhà văn và là bằng hữu đồng thế hệ với nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ. Ông ôn lại kỷ niệm với nhạc sĩ Nguyễn Hiền, cái kỷ niệm có lễ chào lá quốc kỳ của Việt Nam Cộng Hòa. Nguyễn Hiền là người chiến sĩ đấu tranh cho lý tưởng tự do và dân tộc Việt Nam, cả đời ông, ông ôm ấp cái lý tưởng cao cả ấy.

"Anh Nguyễn Hiền ra đi, về một cảnh giới khác. Cũng như lần ra đi của Hoàng Thi Thơ, tôi rất buồn. Tôi có nhiều kỷ niệm với Hoàng Thi Thơ vì đấy là một trong hai người bạn nhạc lúc tôi mới mới chập chững vào nghề. (Người kia là Văn Giảng - Thông Đạt). Về sau, tuy chúng tôi vẫn rất thân thiết nhưng tôi chỉ giữ vai ''tài tử, nghiệp dư" thôi, còn Thơ thì nhất quyết ép mình vào nghiệp dĩ.

Còn đối với Anh Nguyễn Hiền? Đấy là, trong một thời gian khá dài, lúc tôi thường lên "Đài" để duyệt bài mới sáng tác, một trong những nhạc sĩ có biệt tài gây xúc động qua làn hơi ấm, tròn mà các ban nhạc Hoàng Thi Thơ, Hoàng Trọng, nhất là Võ đức Tuyết (vốn rất khó tính) rất trọng dụng. Tôi không có dịp nói chuyện nhiều với Anh nhưng tôi vẫn nhớ giọng nói nhẹ nhàng, điềm đạm của Anh và quí hơn hết là những nhận xét, phê bình của Anh luôn luôn tế nhị nhưng thật tình. Thêm vào đấy, phong thái của một người nhiều văn hơn nghệ ! Tôi vốn yêu thích những người trầm lặng như vậy.

Nhưng việc xầy ra đã để lại cho tôi một kỷ niệm khó quên về con người mà tôi hằng quí trọng. Hôm ấy là buổi họp đầu tiên của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại để bầu ban Chấp Hành mới tại Quận Cam. Anh Nguyễn Hiền là người đệm đàn đương cầm cho mọi người đồng ca bài Quốc ca Cộng hòa Việt Nam. Tiếng đàn vững chắc vừa đủ sức vang dội để tạo được khí thế cho bài hát. Tôi vừa vui vừa mừng. Sau buổi họp, tôi đến chào Anh để nhân tiện nói về nhận xét ấy và Anh đã điềm nhiên nói : " Cám ơn anh, tôi còn vui và mừng hơn vì hát quốc ca mà đệm đàn lỏng khỏng có một cây piano thì kẹt lắm. Nhưng, tai qua nạn khỏi rồi. Nghe cũng không đến nỗi nào là tốt rồi".

Sau buổi họp ấy, suốt trong thời gian bão tố của VBVNHN, Anh Nguyễn Hiền vẫn giữ vị thế kín đáo, tế nhị của một người nhiều văn hơn nghệ. Chúng tôi không nối lại tình bạn-nhạc với nhau nhiều vì riêng tôi, tôi nghĩ là không cấn thiết giữa những ngưòi đã chọn lựa cách sống ấy. Nhưng không phải vì vậy mà sự ra đi của Anh không tạo cho tôi một khoảng trống vắng. Những bạn-nhạc của tôi, cùng lứa tuổi của tôi, lần lượt ra đi. Không buồn sao được!

Tôi cầu mong Anh đã tìm về được cảnh giới trầm lặng, hiền hòa mà Anh cố sống lúc sinh tiền! (Mạnh Bích)

Từ North Carolina tôi nhận được thư của nhà thơ Hoàng Ngọc Liên, ông cũng là nhà văn, gốc binh chủng Nhảy Dù. Nhiều áng thơ của ông được phổ thành nhạc. Hôm nay ông gửi tôi cái tâm tư chia sẻ nỗi mất mát một người bạn văn nghệ mà ông đã có nhiều kỷ niệm từ bên nhà. Hãy xem nhà thơ Hoàng Ngọc Liên viết về nhạc sĩ Nguyễn Hiền trong bài "Tưởng Niệm Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền":

"Vào khoảng thập niên 60 trước đây, tôi hân hạnh được quen Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền và rất thân với Anh, nhứt là sau khi anh cho xuất bản nhạc phẩm Hương Thề. Trên bản nhạc, có ghi :”Theo ý thơ Hoàng Ngọc Liên”. Bài hát lần đầu – nếu tôi không nhớ sai – do danh ca Thanh Thúy trình bày trên Đài Phát Thanh Sài Gòn, và cả trên Đài Tiếng Nói Quân Đội.

Tôi thường đến Phòng Văn Nghệ Nha Chiến Tranh Tâm Lý (Sau đổi là Cục Tâm Lý Chiến) trên đường Hồng Thập Tự (gần cầu Thị Nghè), thăm các anh Canh Thân, Phạm Nghệ, Nguyễn Hiền, Đan Thọ...

Tôi vẫn nhớ và biết ơn Anh, tiếc rằng sau này, tôi không còn có dịp gặp lại Anh, chỉ thỉnh thoảng kêu điện thoại thỉnh an Anh.

Ngày 25 tháng 12 vừa qua, trên Net, tôi nhận được tin:

Anh Đã từ trần vào lúc 10:15 sáng ngày 23 tháng 12 năm 2005

(nhằm ngày 23 tháng 11 năm Ất Dậu)

Tại Westminster, California

Hưởng thọ 79 tuổi

Tôi bàng hoàng, chỉ còn biết nguyện cầu Hương Linh Anh sớm về Cõi Phước. Tôi thành kính tưởng niệm Anh, trân trọng chia buồn cùng Chị Nguyễn Hiền và tang quyến.

Hoàng Ngọc Liên

hngocl@gmail.com "

"Tuổi Trẻ và ... Mùa Xuân của Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền" là bài viết của nhà văn biên khảo Nguyễn Văn Thành, một người có tâm hồn nghệ sĩ từ Minneapolis gửi đến tôi. Anh viết bài nhắc nhở những nét đặc sắc trong dòng nhạc, mà theo ý anh là "Mùa Xuân" và "Tuổi trẻ":

"Trong số những bản nhạc của người Nhạc sĩ tài ba Nguyễn Hiền mà tôi thích nhất, đó là 2 bản: “Hai Mươi Câu Của Tuổi Trẻ” và “Anh Cho Em Mùa Xuân”. Cách đây ngót nửa thế kỷ, trong một đêm văn nghệ nhân dịp lễ tất niên diễn ra tại sân trường, giọng ca dịu dàng của một bạn nữ duyên dáng cùng lớp đã trình diễn bản nhạc “Hai Mươi Câu Tuổi Trẻ” của Nhạc sĩ Nguyễn Hiền.

Xin thời gian đừng phai lạt thơ ngây
Xin mùa Thu đừng héo hắt tim này
Xin mùa Đông đừng khô cằn tuổi trẻ
Xin mùa Hè đừng thiêu đốt niềm tin
...........
Xin thời gian ngừng đây đừng trôi mau
Xin mùa Thu đừng vương ánh trăng sầu
Xin mùa Đông đừng mưa buồn lạnh giá
Xin mùa Hè đừng u uất niềm đau
..............
Cho tình yêu trọn kiếp người bên nhau
Cho cuộc đời từ nay hết thương đau

Vài năm sau đó, được sự yêu cầu của một nhóm bạn yêu tiếng hát của cô và nhạc phẩm của Nhạc sĩ Nguyễn Hiền, cô bạn cống hiến cho cả nhóm nghe bài ca thứ hai mang tên “Anh Cho Em Mùa Xuân”.

Anh cho em mùa Xuân, nụ hoa vàng mới nở,
chiều Đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy, chân bước mòn vĩa phố,
mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa Xuân, mùa Xuân này tất cả,
lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cõi đời, bầy chim lùa vạt nắng
trong khói chiều chơi vơi,

Đó là những lần đầu tiên tôi nghe nhạc của Nhạc sĩ Nguyễn Hiền. Lời của 2 bài hát đã theo tôi suốt quãng đời vì lời hát chứa đựng những hình ảnh đẹp nhất đời người: đừng phai, đừng héo, đừng khô, đừng thiêu, đừng u uất.... Từng lời thơ, từng điệu nhạc, ông phối âm êm ả nhịp nhàng theo điệu nhạc 4/4 Blues. Ông dùng điệu nhạc xin thời gian để duy trì mãi trái tim yêu thương của tuổi trẻ. Cho dù năm tháng có qua mau, nhưng nhịp đập của con tim luôn nung nấu tuổi thơ ngây. Cho dù quanh năm 4 mùa thay đổi nhưng vẫn cháy bỏng con tim theo nhịp đập. Mùa Xuân tươi đẹp, rực rỡ bao nhiêu thì chiều Đông càng nhung nhớ bấy nhiêu. Tình yêu mãi mãi là khúc tình ca bất diệt. Có lẽ ông đã tìm ra một tình yêu chân thật, một người bạn trăm năm cùng chia sẻ, đồng tâm đồng thuyền với ông trong cuộc sống và cùng bên nhau cho trọn kiếp người, cùng dệt nên một khúc ca tình ái gởi ngàn sau. Tuy chưa từng gặp mặt ông, nhưng trước sự ra đi của người Nhạc sĩ tài ba này, lòng tôi bồi hồi xao xuyến và thương tiếc một số phận, một kiếp người. “Tuổi Trẻ” và “Mùa Xuân” của ông không còn nữa nhưng “Tuổi Trẻ” và “Mùa Xuân” mãi mãi ở lại với lớp lớp thế hệ sau. Xin vĩnh biệt Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền và kính chúc hương linh Nhạc sĩ an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng."

Nhạc sĩ Phạm Anh Dũng cũng đóng góp ý tưởng của anh khi anh là một trong số bạn bè email tôi tin khẩn về nhạc sĩ Nguyễn Hiền:

"... Nhạc sĩ Nguyễn Hiền là một nhạc sĩ có tài. Ông thông thạo nhiều nhạc khí, sáng tác nhiều nhạc có giá trị và nhiều bản rất nổi tiếng. Nguyễn Hiền có kiến thức rộng rãi về âm nhạc, tân nhạc và cổ nhạc.

Ngoài ra ông có những hoạt động xã hội đáng kể ngoài phạm vi âm nhac..."
pad

Vũ Duy Toại, nhà văn tại Dusseldorf, Đức Quốc, hội viên trong Văn Bút Âu châu chia sẻ kỷ niệm về nhạc của Nguyễn Hiền:
"Tôi sang học bên Âu châu, rồi khi miền nam mất vào tay Cộng Sản, trong một tình cờ đến nhà anh bạn tôi nghe tiếng ca của ca sĩ Thái Thanh vang lên bài ca "Lá Thư Gửi Mẹ", tôi xao xuyến nhớ nhà, nhớ quê hương, tôi được biết bài hát đó của nhạc sĩ Nguyễn Hiền, tôi nhớ 4 câu đầu nghe trong buồn nát con tim khi mẹ già còn kẹt ở bên nhà:

"Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa
Cho lòng già nặng sầu thương
Con đi say tình viễn xứ
Đâu có quên tình cố hương..."

Bài ca khác mà tôi nhớ của của nhạc sĩ Nguyễn Hiền là "Gửi Một Cánh Chim", bài ca của bầy chim xa xứ, hẹn ngày vinh quang quang phục non sông bừng lên tiếng ca reo hò để bình minh khắp nơi về với quê hương. Thật đúng, bài ca nói lên cái khát vọng chung mà chúng ta hãy giật sụp chế độ hãm hại quê tôi.

"Xa xa cánh chim bay về chân trời
Làn mây êm trôi lững lờ ngàn nơi
Ngân vang tiếng tiêu đưa từ sau đồi
Lòng sầu mênh mang thương nhớ xa xôi

Chim ơi ngưng cánh sẽ nhắn vài câu
Gửi về miền thương bao kiếp đớn đau
Nơi thôn xóm xưa bao người thẫn thờ
Ðời tàn trong kiếp tháng ngày mong chờ

... Lòng xao xuyến gửi cánh chim về mấy lời
Ðợi ngày thắm tình nước hòa vui người ơi
Dù chia cách tình ta muôn đời khó nhòa
Ngày mai sẽ về giữa mùa hoa"

Bài ca nói lên cái khát vọng chung giật sụp chế độ hãm hại quê tôi. Nguyễn Hiền nói thay cho đồng hương cái ao ước của ông, nó cũng là cái ước vọng của bè bạn tôi chỉ mong bình minh về lại trên quê hương chúng ta. Xin cám ơn nhạc sĩ Nguyễn Hiền cho chúng tôi niềm tin qua nhạc của ông trong tháng ngày ly hương. Được tin buồn về ông ra đi từ phần này của Đức quốc tôi xin thắp nén hương lòng xin tiễn biệt ông. Trường Hà Vũ Duy Tọai, Dusseldorf."

Tôi nhận được email của anh Tạ Xuân Thạc, là thành viên chính trong ban chủ trương Văn đàn Đồng Tâm tại Houston, anh chia sẻ bài ca do nhạc sĩ Nguyễn Hiền phổ thơ của thi sĩ Hoàng Ngọc Liên, thi sĩ Hoàng Ngọc Liên là một thành viên tác giả trong Văn đàn Đồng Tâm, ông có những liên hệ văn nghệ thâm giao qua tình bằng hữu thơ nhạc với nhạc sĩ Nguyễn Hiền:

"Nói đến danh tài Nguyễn Hiền, người nhạc sĩ sáng tác nhạc tuyệt vời, ông có khả năng xử dụng nhiều nhạc cụ, ông phổ thơ của rất nhiều thi sĩ. Phải nói là bài "Hương Thề" là bài tôi rất thích vì dòng nhạc chậm buồn, lời thơ nói lên chuyện tình của đôi lứa trong thời chiến. Chinh phu xông pha bảo vệ quê hương, chinh phụ cô đơn đợi phu quân tại hậu phương một ngày mai non nước yên bình với lời thề son sắt không phai. Đó là chuyện tình kiểu mẫu của xã hội trong hoàn cảnh chiến tranh, được một nhà thơ và một nhạc sĩ mà cả hai đã bỏ tuổi thanh xuân phục vụ lý tưởng tự do cho đất nước, mà cả hai là bạn, rồi hôm này một người tiễn một người qua những dòng văn chia ly. Xin mời nghe:

Thơ nhập:
Hoa lá ôm sương vào gối mộng
Chập chờn giãi bóng dưới trăng khuya
Hương đêm trở giấc nghe lời gió
Thầm thỉ cùng trăng chuyện ước thề

Hà Liên Tử

Hoa lá nghiêng nghiêng ngả bóng thềm
Trăng vàng le lói lướt sông đêm
Rèm mi chờ mộng còn thao thức
Sương lạnh ngoài hay bên má em ?
Trăng rớt song thưa lá ánh vàng
Nghe hồn trăng lướt khắp không gian
Niềm tin chờ đẹp tình sông núi
Hương thề mùa xưa dâng chứa chan
Rung rinh gió lạ qua rèm !
Tiếng tơ trầm lắng ước nguyền tình xưa !
Đem vần điệu ghép đàn thơ
Sắt son sưởi ấm tim thờ tháng năm
Qua ánh trăng khuya ngỡ bóng ai
Chiến trường xuống ướt đôi vai
Người đi thầm hẹn mùa hoa thắm
Trăng đẹp tình thơ ngất ngây

(Nhạc Nguyễn Hiền, thơ Hoàng Ngọc Liên)

Tạ Xuân Thạc cùng các văn thi hữu Văn đàn Đồng Tâm xin thành tâm đưa tiễn người nhạc sĩ tài hoa và một chiến sĩ văn hóa của những lý tưởng tự do.".

(hết phần 1)

•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 4830034