Nếu bạn viết nhạc vì bạn có điều gì đó muốn nói thì bạn hãy tự diễn tả đi. Hãy viết về những điều làm bạn xúc động, về những điều mà bạn nghĩ là quan trọng đối với bạn. Một ca khúc giống như một chuyến du hành, hãy dẫn người nghe đến những vùng mới lạ, tươi đẹp.
| Kỹ thuật sáng tác (Bài 1) | ||||||||||||||||||||||||||||||||
| 07:28' 11/01/2007 (GMT+7) | ||||||||||||||||||||||||||||||||
Tựa Một ca khúc đẹp và những âm thanh đẹp không phải xoè tay ra là nắm bắt được dễ dàng. Phải suy tư, chiêm nghiệm nhiều và điều quan trọng nhất là phải dám nói: “Hãy viết lại thôi!” Những kỹ thuật và thủ pháp trình bày trong tập này được biên dịch chủ yếu từ trong sách giáo khoa âm nhạc: “Harmony and Melody – the diatonic part” (dày khoảng 300 trang) mà tôi mượn được từ một bạn đồng nghiệp từ cuối năm 1975 để học và đã chép tay lại những phần mà tôi thấy mới lạ đối với mình lúc bấy giờ nhưng lại quên không ghi tên tác giả quyển giáo khoa nhạc lý này. Qua thời gian sinh hoạt với các bạn sáng tác ca khúc, tôi nhận thấy đa số các bạn, với số vốn kiến thức nhạc lý căn bản, thường viết theo cảm hứng, theo cảm xúc âm nhạc và theo những kinh nghiệm mà các bạn đã nghe và học được từ các bậc đàn anh nhạc sĩ nổi tiếng. Co’ cảm hứng và cảm xúc để viết tác phẩm chưa phải là đủ. Các bạn cần phải học nhiều hơn nữa về kỹ thuật và thủ pháp trong sáng tác và nhất là kỹ thuật hòa âm để hoàn thiện mình và để biết cách trau chuốt bằng “kỹ xảo âm thanh” cho tác phẩm của mình nét hơn. Tuy nhiên, kỹ thuật vẫn là kỹ thuật vì ai cũng có thể thực hiện được nếu hiểu và nắm được nguyên lý. Nhưng trong âm nhạc thì cái “tôi” được phô bày rất rõ qua tác phẩm. Như vậy thì phong cách đóng vai trò chủ yếu trong ca khúc mà bạn viết ra. Ca khúc phải là của bạn, phải mang dấu ấn của chính bạn. Đừng tự giới hạn mình, đừng tự trói buộc, gò bó mình trong các qui định, luật lệ của nhạc lý. Hãy tự đặt ra các qui định cho mình. Hãy để cho sự sáng tạo tự do bay bổng. Và... hãy luôn nhìn lại các tác phẩm mà bạn đã viết ra, đã thả cho bay vào cuộc đời bằng cặp mắt và đôi tai của một người phân tích và phê bình khắc khe. Rất mong những kỹ thuật và thủ pháp căn bản trong tập tài liệu này giúp được ít nhiều cho các bạn trên bước đường sáng tác.
*** Bài 1 NHẠC VÀ KHÓA NHẠC Âm nhạc là kết quả của sự rung chuyển đều đặn và nhịp nhàng của không khí. Độ sâu (depth) hay độ cao (pitch) của tiếng nhạc được tạo nên bởi sự khác biệt trong tốc độ rung chuyển của không khí và còn được gọi là quãng. Sự to mạnh hoặc dịu dàng của tiếng nhạc tùy thuộc vào kích thước (size), cường độ (amplitude) của những rung chuyển, còn được gọi là lực âm thanh (force of the sound). Âm sắc (timbre) là phẩm chất của tiếng nhạc (quality), tùy thuộc vào bản chất của vật rung. Sự chỉ dẫn khi viết nhạc gồm có: – Nốt: để diễn tả thời gian Các Loại Khóa Nhạc:
Hiện nay, người ta gom lại chung 2 khóa Fa và Sol để viết cho giọng hát. Tuy nhiên, khi sử dụng khóa Do thì có thể bao gồm hết các giọng hát nằm trong đường kẻ mà không phải dùng đường kẻ phụ. Hơn nữa, khi sử dụng khóa Sol cho giọng tenor thì nốt được viết một bát độ cao hơn so với âm sắc thực tế:
KÝ HIỆU DÙNG TRONG ÂM NHẠC
Có nghĩa là: lặp lại đoạn nằm giữa hai dấu này. Nếu sự lặp lại bắt đầu từ đầu bài nhạc thì không cần phải ghi dấu hồi tống đầu. Dấu D.C.: D.C. (da capo) có nghĩa là: trở lại từ đầu. Capo (La–tinh) = đầu Dấu D.S.: D.S. (dal segno) có nghĩa là: trở lại nơi có dấu hiệu . Trong cả 2 trường hợp trên, sự lặp lại sẽ kéo dài cho đến khi có ký hiệu FINE (hết). (mắt ngỗng): nghỉ tùy thích.
8va bassa hoặc 8va sotto nằm dưới khung nhạc khóa Fa có nghĩa là đoạn nhạc đó phải được đánh 1 bát độ thấp hơn. Con 8 (hoặc 8) nằm dưới nốt trầm nào có nghĩa là nốt trầm ấy cần phải được đánh cùng lúc với nốt đó ở 1 bát độ thấp hơn. Dấu hiệu :
ghi trước hợp âm có nghĩa là hợp âm đó phải được rải đều từng nốt, bắt đầu từ nốt trầm.
nghĩa là
nghĩa là
Ký hiệu viết tắt cho nhóm nốt:
Liên ba (Triplet): nhóm 3 nốt có giá trị thời gian bằng 2 nốt có cùng tính chất.
Liên bốn (Quadruplet): nhóm 4 nốt có giá trị thời gian bằng 6 nốt có cùng tính chất, thường gặp ở nhịp phức. Liên bốn đôi khi bị nhầm lẫn là nhóm 4 nốt có giá trị thời gian bằng nhóm 3 nốt có cùng tính chất.
(Còn tiếp |
http://www.giaidieuxanh.vietnamnet.vn/noichuyensangtac/2007/01/652590/
| Kỹ thuật sáng tác (Bài 2) | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| Đường cong giai điệu | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| 09:08' 12/01/2007 (GMT+7) | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
I.ĐƯỜNG CONG GIAI ĐIỆU Bài 1 : Bài 2 Đường cong giai điệu là đường di chuyển theo các nốt trong giai điệu. Có các loại đường cong giai điệu như sau: 1. Đường sóng (the wave): Các nốt nhạc di chuyển lên xuống dịu dàng như sóng lượn, không tạo ra đối nghịch. Đường sóng này có thể đạt tới nốt nhạc cao nhất nhiều lần nhưng không tạo ra đỉnh điểm, cao trào. (Nguyễn Văn Đông: Đêm Đông)
2. Đường sóng có cao trào (the wave with climax):
Cũng có thể gặp một giai điệu dịu dàng, sóng lượn, lang thang qua một vài ô nhịp rồi bỗng vươn lên nốt cao trào – con sóng giai điệu đã đạt tới đỉnh (đỉnh cao trào có thể là nốt cuối cùng trong câu nhạc hoặc tiếp theo đó giai điệu sẽ chuyển động thư thả hơn). (Phạm Mạnh Cương: Thung Lũng Hồng)
3. Đường sóng dâng cao (the rising wave):
Đây là dạng sóng năng động nhất trong các dạng sóng. Giai điệu chuyển động lên rồi xuống rồi lại lên ở mức cao hơn trước, lại xuống rồi dâng lên ở mức cao hơn nữa để sau đó đạt đến nốt đỉnh rồi tuột xuống sau đó ngay tức thì. 4. Đường sóng đi xuống (the falling wave):
5. Cầu vồng (the arch):
Một dạng cầu vồng khác đi lên và xuống theo dạng chuyển động sóng:
6. Đáy chén (the bowl):
7. Đường thẳng đi lên (the rising line): Đường thẳng đi lên là hình thức đơn giản nhất của giai điệu. Vấn đề đặt ra là làm sao để không tạo ra cảm giác nhàm chán của thang âm đi lên nếu xếp nốt sau cao hơn nốt trước một bậc! Trong trường hợp này, mới thấy được ai là bậc thầy: Beethoven, Brahms và Chopin đã sáng tác nhiều giai điệu đặc sắc từ những nốt xếp theo đường thẳng đi lên. 8. Đường thẳng đi xuống (the falling line): Cũng giống như đường thẳng đi lên, rất khó mà tránh cảm giác nhàm chán của thang âm đi xuống. 9. Đường thẳng ngang (the horizontal line): Giai điệu theo đường thẳng ngang tạo cảm giác bất động, thường xuất hiện trong ca nhạc lễ nghi, thánh ca. Thông thường một ca khúc gồm những đoạn giai điệu với nhiều dạng sóng và đường thẳng. Đắc tâm (Còn tiếp) http://www.giaidieuxanh.vietnamnet.vn/nhacviet/2007/01/653064/
http://www.giaidieuxanh.vietnamnet.vn/nhacviet/2007/01/654156/
http://www.giaidieuxanh.vietnamnet.vn/nhacviet/2007/01/654577/ |