Nhận được giấy mời họp mặt thân mật với ca sĩ Tuấn Ngọc ở khách sạn Sheraton trước hai đêm Live concert "Riêng một góc trời", tôi nghĩ rằng mình có thể viết được một chút gì đó về anh.
| Ca sĩ Tuấn Ngọc: | ||
| "Tôi như người mắc nợ khán giả quê nhà" | ||
| Thứ sáu, 15/9/2006, 13:23 GMT+7 | ||
Nhưng sau cuộc gặp đó và sau hai đêm diễn hồi giữa tháng 8, tôi vẫn chưa viết được dòng nào. Hình như có gì đó vẫn khá bí ẩn ở Tuấn Ngọc, hay vì tôi đã quá chú ý đến giọng hát của anh mà không đặc tả được tính cách?
Khi anh đến cuộc họp báo, tôi nhận thấy anh gầy hơn tôi thấy khi xem trên băng đĩa. Áo quần giản dị. Ánh mắt chăm chú đến mọi việc diễn ra xung quanh. Lời nói khiêm nhường và thường rất cẩn trọng khi cần phải bày tỏ một quan điểm nào đó. Anh là một người cởi mở. Tuấn Ngọc trả lời: "Tôi thích nhạc Phạm Duy từ bé, khi là thành viên của gia đình tôi càng hiểu thêm về ca từ và giai điệu của nhạc Phạm Duy". Và anh nói đùa: "Trở thành con rể của nhạc sĩ Phạm Duy có cái lợi là hát nhạc Phạm Duy... không phải trả tiền". Tuấn Ngọc đi hát từ hồi... 4 tuổi, trong những chương trình thiếu nhi trên đài phát thanh. Vào cuối thập niên 60 khi phong trào nhạc trẻ đang cực thịnh, Tuấn Ngọc bắt đầu được biết đến nhiều với những ca khúc tiếng Anh. Sau đó anh tham gia hai ban nhạc lớn nhất lúc đó là "The Strawberry Four" và "The Top five". Sau 1975 anh rời nước sang định cư tại California, có thời gian sống tại Hawaii rồi lại trở về Cali. Bên cạnh đó, anh còn làm khán giả thích thú bởi tự làm MC, với những lời dẫn thông minh, ngắn gọn và có duyên. Anh giới thiệu và khen ngợi ban nhạc Hoài Sa rồi ví von: Tôi đi tìm ban nhạc cho mình rất khó, giống như phụ nữ đi shopping vậy, rất nhiều hàng nhưng không dễ tìm hàng tốt. Để vào đầu ca khúc "Riêng một góc trời", anh tâm sự: "Chị tôi khi buồn là chui vào phòng nằm vật vã trên giường, tôi gọi đó là "riêng một góc giường", còn tôi khi buồn kiếm một quán rượu ngồi một mình, tôi gọi đó là "riêng một góc bàn" còn nhạc sĩ Ngô Thụy Miên thì viết về nỗi buồn đó lớn lao hơn, đó là "Riêng một góc trời". Khi hát ca khúc của nhạc sĩ Duy Cường phối nhạc, anh giới thiệu Duy Cường là người phối nhạc anh ưng ý nhất và "đây là người gần với tôi nhất sau... vợ tôi". Khi con gái anh lên tặng hoa, anh cũng vừa đùa vừa giới thiệu: Khán giả tặng hoa này là... con gái tôi, việc lên tặng hoa chắc là do... mẹ nó xui". Hát bài "Ghen" của Nguyễn Bính, anh cũng đùa "không hiểu sao cứ nói đến ghen là người ta lại nói đến con gái mà không nói đến đàn ông...". Hát bài "Áo lụa Hà Đông" anh kêu chỉ có ông Nguyên Sa thích áo lụa Hà Đông thôi chứ anh hồi còn nhỏ nghe trong xóm nói toàn về sư tử Hà Đông... Khi nói về mình, anh thường tự trào: "Người ta bảo tôi nếu có căng da mặt cho trẻ lại thì đừng... xỉa răng, vì miệng rộng thế này xỉa răng có nguy cơ làm... thủng tai". Khi đã vui chuyện, Tuấn Ngọc tỏ ra thân tình hơn, anh nói: "Ở mình có quá nhiều chương trình ca nhạc, tụ điểm ca nhạc... các ca sĩ chạy sô dữ quá nên ít có thời gian đầu tư chiều sâu". Tuấn Ngọc dí dỏm nhưng có vẻ cũng là người kỹ tính, thận trọng. Anh suốt đời chỉ hát nhạc trữ tình. Sau hai đêm diễn chính thức tại nhà hát Hoà Bình và một đêm biểu diễn trước 500 khách mời ở KS Sheraton, Tuấn Ngọc đã để lại trong lòng khán giả một tình cảm ngọt ngào trìu mến bên cạnh sự ngưỡng mộ giọng hát da diết vượt thời gian của anh. Theo Huỳnh Dũng Nhân |
http://tintuconline.com.vn/vn/buon/109439/